blast

Không cần phải có trí tuệ phi thường
để có thể sống một cuộc đời có ích thú vị.
[Trích của Cafe Sữa]

Đã chuyển sang nhà mới: www.joeyle.wordpress.com
Showing posts with label Đi xa. Show all posts
Showing posts with label Đi xa. Show all posts

Sunday, May 8, 2011

Tụi tui yêu nhau như thể đã chờ đợi nhau mấy ngàn năm…



Chỉ để ôm nhau vào lòng, ủ từng bờ vai run rẩy, sưởi từng ngón tay lạnh buốt, thì thầm bằng mắt rằng không ai phải cô đơn một mình.



Bàn tay đỡ lấy bàn tay, tụi tui vượt qua những con dốc cao ngất trơn tuột nhão nhoét sình bùn mà miệng vẫn tươi nụ cười.

Trật chân, trầy tay, tróc da, đổ máu, dằm đâm, và những cú va đập trên đá, lăn lộn nhầy nhụa trên bùn sình. Tất cả vẫn chưa là gì với cái lạnh tê tái của cơn mưa dai dẳng đeo bám suốt chặng đường.



Vì yêu thương là không từ bỏ.



Ừ, chẳng qua là vì chúng tui quá nhiều yêu thương.



***

Tui ngồi trước cửa phòng học Kon Tuông, ngắm nhìn núi rừng mờ sương, nhớ về những đứa trẻ…



Đứa mặc áo ấm, đứa đội nón len, đứa mang dép tím, đứa khoác áo mưa… Màu đất màu bùn lấm lem như thể chúng đã dùng những thứ đó suốt từ hồi tháng 12 đến giờ…



Và tui mơ đến cảnh tụi nó quàng thêm cái khăn nỉ và địu em nó trên lưng với cái mền quấn quanh ấm áp.



Nơi đó sao mà nhiều yêu thương đến thế…



***

Tối đó chúng tui chen lúc nhúc trong nhà rông của làng. Ăn cơm lam với thịt rừng nướng. Qua một đêm giá rét với rất nhiều âm thanh. Không biết ai thế nào, chứ tui thì tui ghiền những cái ôm chầm ấy mất rồi.



Sáng hôm sau trời mưa to. Mấy đứa nhỏ đến chờ nhận quà mà môi tím tái vì ướt lạnh. Tụi nó mỗi đứa đem theo một hai gói cơm lam, bẽn lẽn đưa tay tặng cho đoàn chúng tui rồi che miệng quay mặt đi cười chúm chím…



Lần nào cũng vậy, chúng tui như những con người yếu đuối mệt mỏi sắp gục ngã bởi chặng đường dài gian khổ và gió mưa vùng núi cao, thì chính những bàn tay nhỏ xíu ấy, những đôi mắt trong veo ấy, những nụ cười long lanh ấy, đã đỡ chúng tui đứng dậy, cho chúng tui sức mạnh để tiếp tục.



Chúng tui được nhận quá nhiều…



***

Tui đã từng bị mắng là quá mạo hiểm khi để nhiều người như vậy lên xuống núi trong điều kiện thời tiết xấu và địa hình nguy hiểm. Tui đã chẳng biết làm sao khác ngoài việc đặt hết niềm tin vào tinh thần của những bạn nam trong đoàn và ý chí của các bạn nữ.



Mọi người thật sự là anh hùng và nữ kiệt trong lòng tui.



Cám ơn tất cả, vì đã không từ bỏ.



***

Có lẽ còn vương vất lại ở đoạn này là câu chuyện của một bạn nữ đi cuối đoàn. Chỉ để khẳng định rằng không ai trong chúng tui từ bỏ. Còn bản thân câu chuyện đẹp đẽ này, tui nghĩ nên để người trong cuộc kể, mấy bạn ở ngoài như tui thèm thuồng ngồi nghe…



Và mỗi người chúng tui sẽ còn kể tiếp những câu chuyện yêu thương đẹp lung linh.



Mỗi câu chuyện vì yêu thương mà không từ bỏ của chúng tui, sẽ là cả một con đường dài… Trên con đường đó, chúng tui chắc chắn luôn đi cùng nhau, tự tạo nên câu chuyện của riêng mình và tạo nên câu chuyện của chính chúng tui.



Nhà Siêu Nhân. Vì yêu thương là không từ bỏ.
Tui không định bỏ sang bên mớ công việc hỗn độn này để ngồi viết. Chỉ là vì tui nhớ quá…

Tui cũng không đủ sức để lọc ra vài tấm hình minh họa cho bài viết. Nhưng cũng chỉ là vì tui nhớ quá…

Nên tui ngồi kể chuyện chay, các tình iu đọc thấy chán cũng đừng chọi đá em nó tội nghiệp =))

...Chỉ là vì nhớ quá thôi...

***

Tui nhớ những ngày đóng hàng ngập tiếng cười. Những bạn nam ngày ngày chạy lòng vòng khắp nơi gom hàng. Những bạn không tham gia chuyến đi, lẫn những bạn tui thậm chí không kịp biết tên hay gặp mặt, đều đã lăn lộn cùng nhau bao nhiêu ngày…

Quang ơi! Vũ ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

Tui nhớ tui với Quạ đã lo lắng biết bao nhiêu khi phải nhét hết đống hàng này vào 2 gầm xe. Tui đã không có mặt ở đó với Quạ và những bạn nam khác trong đoàn. Nhưng niềm tin của tụi tui lần nào cũng chiến thắng. Hàng đã được chất gọn vào xe, chui luôn vào gầm máy và mọi ngóc ngách khác có thể.

Quạ ơi! Nam ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

***

5h45 chiều 24/3, xe lăn bánh. Trước đó không lâu là xe của đoàn bác sĩ và xe chứa gầm hàng thêm với 5 bạn áp tải đi cùng cũng đã xuất phát. Tất cả 3 nhóm cùng hướng về Kontum.

0h20 ngày 25/3, xe bị gãy chân đế do chở hàng quá nặng. Tui, Red, Quạ đã đứng ngồi không yên mong cho thời gian đừng mất quá nhiều. Vậy mà hơn 3 tiếng đồng hồ sau xe mới chạy tiếp được.

Tâm ơi! Thu ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

***

Trễ hơn 3 tiếng so với kế hoạch, cả nhóm buộc phải ăn sáng và ăn trưa tại chỗ, ngay trên xe và ngay trên vỉa hè của đường xe chạy, để tiết kiệm thời gian.

Dù đã cật lực chuyển hàng, 2h trưa ngày 25/3 người và hàng mới bắt đầu từ Daklei tiến vào Ngọc Linh trên 3 chiếc xe tải. Xe số 1 chuyên chở hàng, xe số 2 hàng nhiều người ít, xe số 3 hàng ít người nhiều.

Gió lạnh và mưa lất phất. Trí ơi! Tuấn ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

***

3h30, đến đoạn đường lầy, chỉ có xe số 1 qua được, xe số 2 và số 3 thì phải thuê xe cẩu để kéo qua. Các tình nguyện viên phải xuống xe đi bộ bằng chân trần.

Mưa trên đầu và sình dưới chân. Dương ơi! Thảo ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

Qua Dakchoong thì trời bắt đầu âm u xám xịt, mưa nhiều hơn và ngày càng lạnh hơn. Trời chuyển tối rất nhanh.

Kiên ơi! Luca ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

***

Vậy là tui đã trở lại nơi ấy,

Vẫn là một đêm gió lạnh..

Với những đứa trẻ manh áo lưa thưa đứng co ro chờ đợi…

Trăng không tròn. Chỉ có mưa rơi không ngừng…



Có lẽ tui già thật rồi.

Thấy lòng mình yếu đuối, thấy người mình ủy mị, thấy giọng mình lạc đi…

***

Chính nhờ những bàn chân ấy, những bàn tay ấy, những bờ vai ấy, những con người tình nguyện đi chuyến đi gian khổ này, dù biết trước như thế, dù không lường trước như thế…

Khoa ơi! Linh ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

Ba gian phòng học, chỉ hai phòng có ánh đèn, xung quanh tối mịt…

Tụi này cứ thế vác hàng trong đêm, chuyền hàng dưới mưa…như thể trời có sập xuống cũng phải để cho tụi này phát quà xong mới được phép sập.

Người bê thùng, người vác bao tải, người khiêng bàn ghế, nhóm bác sĩ bắt tay vào việc khám cho các em mầm non thì nhóm phát quà cầm danh sách bắt đầu từ nhóm tiểu học.

Gấu ơi! Khanh ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

***

Tui nhớ những bạn nữ trong đoàn da diết. Họ không hề thua kém các đấng nam nhi khi mà vừa dùng cơm tối xong đã lao vào chia quà cho ngày hôm sau.

Tụi tui ôm lấy nhau mà ngủ cho qua đêm lạnh. Để rồi mới 4h giờ sáng, chị Rùa và Gấu Bông và những bạn trong nhóm nấu nướng đã thức dậy nấu xôi, lặt rau, đun nước, chuẩn bị bữa sáng và bữa trưa cho đoàn. Thương, thương, thương, thương không biết nói sao cho hết…

Rùa ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

***

Tụi tui thống nhất chia thành hai nhóm để có thể khám bệnh và phát quà hiệu quả nhất. Tui giao lại tất cả cho Tiên rồi gùi hàng cùng nhóm lên Tu Kú.

Tiên ơi! Châu ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

***

Nhóm đi Tu Kú tụi tui gùi hàng trên lưng vẫn cười cười nói nói…suốt đoạn đường nhựa…

Đến khi phải bò trên những con dốc nhão nhoét sình bùn mới thấy những đứa trẻ ở đây thiệt phi thường. Mỗi bước chân phải thật chắc thật vững, phải đảm bảo cách xa người đi trước vì cứ bước lên một bước lại tuột xuống nửa bước. Cứ đến một bãi đá là lại nằm xải lai ra…

Đó là một con dốc liên tục không chỗ giải lao. Lên đến đỉnh dốc là đến nơi thôi. Nói nghe nhẹ nhàng vậy đó mà bước mãi không đến đầu con dốc. Càng về sau thì tướng đi càng xấu. Mặt người song song với mặt đất. Miệng thở phì phò đứt đoạn…

Red ơi! Mắm ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

***

Vừa đến nơi đã thấy những đứa trẻ đang chơi loanh quanh khu lớp học. Thầy Tuấn bảo tụi nó đem ít củi lại đốt lửa lên cho ấm. Thế là tụi nhỏ chạy đi ngay, một phút sau đã thấy mỗi đứa khiêng năm ba khúc gỗ lon ton chạy lại góp vào…

Tui lại hít một hơi thật sâu…xăm mình quay lại con dốc… Thiệt tình lúc đó tui thấy mình rất khỏe, như có ai đang bước đi thay tui vậy… Rồi tui gặp bạn Tùng ôm thùng sữa đi lên, tui đón lấy thùng sữa và bảo Tùng quay xuống tiếp xem còn gì không thì thồ lên.

Quả là một kỉ niệm đáng nhớ với thùng sữa bị toạc phải cột lại bằng khăn rằn. Tui để nó lên vai trái một lúc thì phải đổi qua vai phải. Mới vài giây đã phải đổi lại qua vai trái. Thiệt không hiểu nổi sao mà nó nặng thế không biết… Tui phục những bạn đi sau phải vác hàng không dây gùi quá đi mất…

Tùng ơi! Saga ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

***

Chúng tôi đã phát quà dưới cơn mưa rã rích ấy. Mỗi hơi thở là mỗi làn khói. Nhưng mỗi bàn tay nhỏ xíu lại là một niềm vui to lớn.

Tui nhớ nụ cười trong veo của những đứa trẻ lấm lét bùn đất ấy.

Và tui nhớ nụ cười tươi rói của Phụng Anh, dù phải vác cái balo nặng chịch mang đồ ăn trưa cho nhóm, nào xôi nào chả nào chà bông nào muối mè.

Phụng Anh ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

***

1h30 trưa ngày 26/3, đoàn chúng tôi đai nịt leo lên Kon Tuông. Kỉ niệm leo núi hơn 3 tiếng đồng hồ này có lẽ là không gì diễn tả hết được lòng quyết tâm của mọi người. Trong đó còn có 2 người trong đoàn y bác sĩ tham gia.

Quốc ơi! Phúc ơi! Vì yêu thương là không từ bỏ!

***

(đang viết tiếp)

Thursday, December 23, 2010

...

Gái còn nhớ như in tiếng mọi người yehhh hạnh phúc khi phát xong 240 phần quà cho các em ở điểm Tu Kú và trường trung tâm xã. Mọi người, tất cả mọi người, đều là siu nhưn của lòng tui <3

Tối đó cả đoàn chia nhau tìm chốn ngủ. Người ké ở phòng giáo viên nam, kẻ ké ở phòng giáo viên nữ. Một đám chiếm giữ phòng y tế, hai đám khác trấn luôn hai phòng học còn lại của trường. Người nằm trên bàn, kẻ nằm dưới ghế. Người cưa gỗ, kẻ nghiến răng. Có cả người nửa đêm nằm mớ la lên “đưa cái đó qua đây” (chắc mơ đang xếp đồ để phát quà)…

Gái vẫn lơ mơ nghĩ về mấy đứa nhỏ phải leo núi về làng trong đêm tối. Lại mãi tính toán mót thêm phần quà cho mấy đứa mẫu giáo của cụm Lê Toan-Kon Tuông ngày hôm sau. Phần vì lạnh quá và đau họng nên không ngủ được. Đâu ngờ vì vậy mà biết là cũng có “một vài” bạn khác không ngủ.

Lạc đề rồi. Quay trở lại (hê hê).

Hậu quả là 5h rưỡi sáng mới gượng dậy nổi, trong khi dặn mọi người là 5h dậy đóng hàng. Gái lò mò quấn cái mền chạy ra thì thấy chị Thu, chị Khoa, chị Linh và các chị em đã tươm tất sẵn sàng, đang khởi động buổi sáng cho ấm người. Tinh thần của mọi người là gái không sao kiếm đủ từ để diễn tả.

Mà chắc chắn là chính nhờ tinh thần đó mới có thể qua được chặng đường phía trước…

Nhóm đứng trước nguy cơ không có người bản địa xuống xã khiêng hàng kịp. Lập tức gái và thầy Tuấn đổi sang phương án mượn xe máy của các thầy cô giáo thồ hàng đi bớt đoạn đường đầu, mặc dù sẽ rất xót xe khi phải đi đoạn đường xấu như thế. Vậy mà bốn chiếc xe máy, mỗi chiếc đi hai chuyến, vẫn cương quyết thồ hàng đến tận đoạn núi đá. Một tốp dân bản địa gồm 4 người lớn và 1 bé gái đã có mặt tại chỗ đá này để gùi hàng lên núi.

Phần còn lại các bạn nam chia nhau vác lên, được bao nhiêu hay bấy nhiêu, chờ thêm người xuống gùi đi tiếp. Theo tin tình báo thì có anh Kiên, Thanh, Thái, Tặng tham gia thồ hàng.

Phần người còn ở lại, gái hội ý với thầy Tuấn và cô Nở, rồi gái quyết định quay về lấy thêm quà cho mấy đứa nhỏ mầm non. Gái và tay lái lụa cuốc bộ về láng nghỉ lấy xe máy, chạy về phòng tập kết, mót hàng. Với sự trợ giúp của thầy Hải, 2 xe máy và 5 cục hàng lại tiến về phía núi đá. Rồi cũng bỏ lại xe. Ba anh em chia nhau vác hàng lên núi. Thầy Hải vác 1 bao tải áo quần và 1 thùng sữa. Gái một thùng xà bông và 1 thùng kẹo. Tay lái lụa buộc phải ôm 1 thùng quà…bị rách toạc.

Với tốc độ tiến ì ạch, và với tình cảnh thầy Hải phải rẽ sang làng khác có công việc, nhóm buộc phải thả hàng xuống cho người dân xuống khiêng lên. Gái và tay lái lụa chỉ còn tự vác thân lên núi.

Vậy mà… đường sao xa quá xa…dốc sao cao quá cao…

Hết con dốc này, ngẩng mặt lên lại thấy một con dốc khác. Đi mãi mà không bắt kịp được đoàn…

Phần người còn ở lại, gái hội ý với thầy Tuấn và cô Nở, rồi gái quyết định quay về lấy thêm quà cho mấy đứa nhỏ mầm non. Gái và tay lái lụa cuốc bộ về láng nghỉ lấy xe máy, chạy về phòng tập kết, mót hàng. Với sự trợ giúp của thầy Hải, 2 xe máy và 5 cục hàng lại tiến về phía núi đá. Rồi cũng bỏ lại xe. Ba anh em chia nhau vác hàng lên núi. Thầy Hải vác 1 bao tải áo quần và 1 thùng sữa. Gái một thùng xà bông và 1 thùng kẹo. Tay lái lụa buộc phải ôm 1 thùng quà…bị rách toạc.

Với tốc độ tiến ì ạch, và với tình cảnh thầy Hải phải rẽ sang làng khác có công việc, nhóm buộc phải thả hàng xuống cho người dân xuống khiêng lên. Gái và tay lái lụa chỉ còn tự vác thân lên núi.

Vậy mà… đường sao xa quá xa…dốc sao cao quá cao…

Hết con dốc này, ngẩng mặt lên lại thấy một con dốc khác. Đi mãi mà không bắt kịp được đoàn…

Lúc bắt kịp được đoàn và nhìn xuống đoạn đường đã qua, chợt nhớ lời bài hát…

“Cùng trèo lên đỉnh núi cao vời vợi…

Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng
Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai

Ngày đó ngày đó sẽ không xa xôi,
Và chúng ta là người chiến thắng.
Dù ta biết dẫu lắm thác ghềnh cheo leo trên đường xa
Vượt gian nan ta đi tới những đỉnh cao
Ngày đó ngày đó sẽ không xa xôi,
Và chúng ta là người chiến thắng.
Đường đến những ngày vinh quang không còn xa
Dù khó khăn vẫn còn…”


Tới nơi, mọi người được người dân mời ăn cơm lam, chấm muối mì gói, ngon thiệt là ngon. Mỗi người còn xin một cây để lát đem về. Dằn bụng xong thì bưng bàn ra chuẩn bị phát quà.

Lúc này gái mới nhìn xung quanh. Điểm trường chỉ có một lớp học cũ kỹ. Bục giảng thì bể vụn, bàn ghế thì xiêu vẹo. Tổng cộng chỉ có 5 cái bàn, các nhóm phụ trách phần quà chia nhau xài chung.

Ở đây là điểm trường của thầy Tuấn nên đích thân thầy đứng xếp hàng tụi nó. Mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn đứng ngay ngắn nhìn thương ơi là thương.

Với những em lớp 1, túi quà như dài hơn cả người em, nhìn dáng em đi lúc lắc lúc lắc biết là em quá nhỏ để phải khiêng nặng nhưng sao cứ muốn cho em nhiều nhiều hơn nữa…

Có một em lớp 4, người bé xíu như lớp 2, đứng khoanh tay từ trong hàng, đến khi tới lượt vẫn khoanh tay mãi, phải kêu em duỗi 2 tay ra, rồi dùng 2 tay cầm túi quà…

Đoàn hoàn thành 114 phần quà ở đây. Át cả nắng gió cao nguyên khắc nghiệt, những nụ cười lại lấp lánh niềm hạnh phúc...

Nhưng lại không còn thời gian để tổ chức trò chơi với các em như dự định. Mà buộc phải nhanh chóng tuột núi về. Tiếp tục cuộc đua với thời gian.

Tốp về đến trung tâm xã sớm đã cố gắng vớt vát phần giao lưu với giáo viên bằng một hiệp bóng chuyền ngắn ngủi. Đội bóng phía giáo viên có 2 nữ, còn đội phe ta toàn nam: Saga, Tặng, Thái, Luca và em Quang. Nhưng đội bạn vẫn là đội dẫn điểm cho đến lúc buộc phải dừng hiệp đấu.

Kết thúc chuyến đi là phần trao quà cho các giáo viên. Tiễn biệt trong nước mắt và tiếng cười.

Có những tình cảm đã trở thành yêu thương.
Có những điều chưa làm được trở thành mong ước.
Có những mong ước trở thành lời hứa.
Liệu những lời hứa có trở thành hiện thực…


Hẹn nhau lại lên Ngọc Linh, người có đi không?

Tuesday, December 21, 2010

Gái thích cách gọi “Giấc mơ Chapi” của Thanh hay cách gọi dễ thương “Đường đua tổng hợp nhiều thể loại xe và nhiều thể loại lê lết” của Hoàng Anh. Nhưng gái sẽ gọi đó là những ngày yêu thương kiên cường.

Gian nan có mặt ngay từ phút đầu tiên. Khi mà mọi người phải tất tả khiêng hàng nhét vào xe trong nỗi sợ công an tới hốt. Trò chơi đua với thời gian bắt đầu từ đấy.

Mười lăm tiếng trên xe (từ 6h chiều hôm trước đến 9h sáng hôm sau) từ Sài Gòn đến Daklei là đoạn đường êm ả nhất của chuyến đi. Khi mà mọi người được nằm, được ngủ, được đánh răng, và được ăn bún bò. Dĩ nhiên là được chia nhóm và phân công phần hàng hóa mình phụ trách.

Rồi gian nan kế tiếp ập đến. Khi mà phải chất hàng và người lên một xe tải chở gạch. Mất hơn cả tiếng đồng hồ để nhét hết hàng và nhồi hết người vào xe.

Đường đi xóc đến mức hàng rớt khỏi xe. Bể thùng sữa.

Đi được nửa đường thì lại phải chuyển hàng để thả gạch xuống. Phát hiện bể thêm một thùng sữa nữa. Thả gạch xuống rồi thì xếp hàng gọn gàng lại cho người leo lên đi tiếp.

Hạnh phúc chưa đầy năm phút thì...xịch. Có mùi khét bốc lên. Gái được gọi xuống xe hội ý với bác tài xe tải. Xe tuột côn. Buộc phải dùng xe tải nhỏ (chở xi-măng) đi 2 chuyến. Thế là lại chuyển hàng.

Chuyến 1: Áo quần, dép và hơn phân nửa số hàng đi trước. Đu trên núi hàng là Giang, Quang và Thanh. Thầy Tuấn chở gái bằng xe máy đi kèm theo. Ngồi đằng sau…lại ngủ gục. May mà thầy Tuấn chụp lại kịp. Hú hồn!

Chuyến 2: Mười lăm người cùng hàng hóa ôm nhau ân ái trên xe. Chi tiết chỉ có người trong cuộc mới biết =))

Luôn có rất nhiều tiếng cười. Nhưng cũng có cả nước mắt.

Nói về nhóm vào Ngọc Linh trước. Năm gái hai trai ôm đống hàng nhìn mấy đứa nhỏ từ 3h trưa đến 7h tối. Mà thật ra mấy đứa nó đã bắt đầu chờ từ hồi 2 giờ. Như ngồi trên trái sầu riêng, bảy người cứ đi ra đi vào, ngóng xa ngóng gần…

Tụi tui xếp đồ vào phòng tập kết hàng (một phòng học mượn của trường). Thấy tụi này sắp xếp hàng là bà con trật tự ngồi ngay ngắn chờ đợi. Chờ gần một tiếng chưa thấy phát là bắt đầu nhốn nháo. Tụi tui lại lôi đống hàng ra phân loại, lôi cái bao tải bên trái sang bên phải, lôi cái thùng bên phải sang bên trái. Bà con thấy hàng đang được xếp thì lại ngồi xuống chờ. Được thêm gần một tiếng nữa thì lại nhốn nháo. Tụi tui lôi hàng từ trong phòng ra ngoài hành lang. Bà con lại ngồi xuống. Được nửa tiếng thì lại xôn xao. Tụi tui lại lôi hàng từ hành lang xuống sân trường. Rồi khiêng bàn ghế ra. Rồi bày hàng lên. Rồi khiêng cái này qua bên trái, bê cái kia qua bên phải…

Trời tối dần, sương xuống nhanh. Lạnh. Rất lạnh.

Mỗi lần có ánh đèn xe là cả đám người lại ngóng cổ lên.

Những đứa nhỏ nhất bắt đầu khóc. Tụi nó ngồi bệt dưới đất, với bộ đồ mỏng tanh, đôi môi tím tái vì đói và lạnh…


“Xe. Xe tới rồi!”
“Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!” (gái nhảy cẫng lên sung sướng)
“Tuấn ơi, cho ổn định đi em, mình bắt đầu phát liền.”
“Đâu? Xe đâu?”
Báo động giả.
Tuấn an ủi gái “Coi như làm nháp đi chị, mình tập trước…”


Tiếng khóc của trẻ con nhiều hơn, to hơn. Chị Linh mắt đỏ hoe ứa nước, đến hỏi “Mình phát cái gì cho tụi nó ăn được không em? Hay phát mỗi đứa cái nón len đội lên cho đỡ lạnh…”

Gái lại đi ra chỗ đám nhỏ. Quay lưng lại thấy một bé đang run bần bật. Gái ẵm nó lên, ôm nó vào lòng, áp nó chặt vào cái áo len của mình, vậy mà xoa lưng mãi nó mới hết run. Gái thả nó xuống và ẵm lên một đứa khác… Tự nhủ lòng không phải lúc để ủy mị... mà mắt cứ nặng trịch…

Gái quyết định khui thùng kẹo. Nhờ các thầy cô giáo phát cho mỗi em 2 viên ăn tạm. Lôi luôn tất cả số mì gói dự định làm quà cám ơn ra, để phát kèm với sữa.

7h10’ xe cuối cùng cũng tới. Cả đoàn lao vào phát quà, đến cả nhìn mặt nhau cũng không có thời gian. Đó là hai tiếng đồng hồ mà mọi người chỉ biết cắm mặt vào hàng hóa mình phụ trách. Không biết có ai nhính được vài giây để nhớ tới cái đói, cái lạnh, cái mệt…

Nhưng những cái dáng bé xíu ôm túi quà ấy đã xua đi tất cả. Chúng tôi chợt trở thành những con người yếu đuối đầy mỏi mệt được những đôi mắt ấy sưởi ấm. Và bàn tay chúng tôi lại có thêm sức mạnh làm không ngừng…

Đêm lạnh. Trăng tròn. Những nụ cười đẹp lung linh.

(đang viết tiếp)

Monday, August 9, 2010

Vứt vào sọt rác cái bài buồn thê lương với mưa đêm, gió lạnh và biển tím tái. Gút lại còn hai điều:

1. Tóc dài dễ rối. Khi tay rít nước biển thì càng không sao gỡ tóc được.

2. Sự liều lĩnh luôn là tổng của hai phần bằng nhau gan dạ và ngu ngốc.

Ghi lại để nhắc bản thân nhớ.

Wednesday, May 26, 2010

Saturday, May 8, 2010 at 3:55pm

*26.4.2010 - Laban Rata – Low’s Peak* (Đỉnh thì cao chót vót mà tên là Low’s Peak!)

1:30 am
Tiếng người ồn ào rôm rả. Ai cũng đai nịt gọn gàng. Trên đầu mỗi người đều đeo một đèn pin để soi đường. Có người còn dùng cả đèn pin 8 bóng, sáng quắc như đèn pha.

2:00 am
Vừa ra khỏi nhà nghỉ là chỉ có gió và gió. Đêm dày và lạnh khiến cho những ánh đèn pin trở nên mờ nhạt thoi thóp.

2:30 am
Khởi động là những bậc thang gỗ không ngừng dẫn những bàn chân lên cao. Tiếng thở xung quanh rất to. Chút khí oxy trên này như mẩu bánh bé xíu bị một đám người cấu xé giành giật…
Nhỏ chưa kịp biết gì, chỉ nghe là đoàn mình có một người ở lại không leo tiếp. Vừa đi thêm một đoạn thì cô bạn duy nhất cùng tuổi với mình trong đoàn cũng bảo không đi nữa…

3:00 am
Cây cỏ thưa thớt dần. Chỉ thấy đá và đá.
Đêm vẫn sâu hun hút, gió vẫn reo vi vút.
Gã chỉ lên trời,
chao, chưa bao giờ nhỏ thấy dải ngân hà sáng lấp lánh lại gần như thế
gần như chỉ với tay là có thể lấy về…

3:30 am
Nhỏ chưa bao giờ được chơi đu dây đã đời như thế! Nhỏ leo thoăn thoắt bằng đôi tay trần. Khi nhìn xuống lại thấy đầu kia sợi dây – nơi mình từng đứng – biến mất trong đêm tối. Thật hay là lúc này người ta chỉ có thể nhìn lên (mới thấy đường), còn nhìn xuống thì chỉ thấy một màu đen đặc, lưa thưa vài ánh đèn mỏng te mờ ảo của những kẻ đi sau.
Thế nhưng, chỉ đến con dốc thứ 3 thôi thì nhỏ bắt đầu thấy lạnh và cũng bắt đầu thấy sợ. Gió thốc liên hồi tưởng như có thể quăng nhỏ xuống núi bất cứ lúc nào. Hai bàn tay đã lạnh tê nhưng chỉ có bàn tay ấy – khi áp vào vách núi – mới khiến nhỏ yên lòng là mình còn đứng vững.

4:00 am
Núi đá phẳng trơn và khô khốc. Vẫn cứ một sợi thừng trắng cô độc tưởng như dài đến ngàn năm. Nhỏ hít vào từng cơn gió đêm lạnh buốt và lại bước đi…
Khi đã quen với việc lên cao trên những con dốc thì nhỏ bắt đầu phải vật lộn với cơn “buồn ngủ chết người”. Đó là khi cơ thể và đầu óc hoàn toàn nằm ngoài kiểm soát, cả thân người như chỉ muốn đổ gục xuống. Có những khoảnh khắc tưởng như mình đã thiếp đi hồi nào không hay mà khi giật mình thấy chân mình còn bám trên vách núi thì mừng vô hạn.

4:30 am
Toàn thân nhỏ đuối sức rất mau dù nhỏ đã cố hít thở thật sâu và thật đều. Lúc này gã mới khều nhỏ hỏi xem tình hình có ổn không. Thiệt hết hồn khi biết đó là do bị thiếu oxy hay đúng hơn là mém ngất vì thiếu oxy, chứ chẳng phải buồn ngủ.

Nhưng đó vẫn chưa là gì. Đáng sợ nhất chính là cái gió và cái lạnh. Đến cả những đứa bản địa dẫn đường còn phải co rúm người và cố đi thật nhanh để tìm từng khe đá nhỏ mà núp người vào đấy. Nhỏ mang bao tay cao su vào và lại leo trong tiếng lập cập của hai hàm răng mình…

5:00 am
Đêm nhạt dần và trời bắt đầu hửng sáng. Nhỏ tháo ngay cái đèn pin trên đầu ra cho bớt nặng, dùng dằng cố đi nhanh để cơ thể nóng lên chút. Nhưng vô dụng.
Cái lạnh vẫn thấm vào tận sâu trong người…

5:30 am
Thật khó mà tả lại được cảm giác của nhỏ khi nhìn thấy biển báo độ cao 4,008m. Gã và nhỏ hít lấy hít để cái không khí ở độ cao hơn 4,000m này và đón những tia nắng đầu tiên tại đây.

Ừ, đã không lên đến đỉnh kịp bình minh. Trên mỏm núi kia là lố nhố rất nhiều người đang chen lấn chụp hình. Nhỏ đứng thấp hơn ở phía dưới này mà thấy thế giới của mình vẫn đáng kiêu hãnh làm sao!



6:00 am
Nhỏ đứng trên đỉnh Kinabalu 4,095.2m
Chào ngày mới tươi đẹp! Chào cuộc đời tươi đẹp!
Wednesday, May 5, 2010 at 10:09am

*Laban Rata – 3,273m*

7h hơn mới mò đến nhà nghỉ. Cung Timpohon và Mesilau giao ở đây, chỉ là đường Timpohon lên đến đây thì chỉ 4km thôi. Bọn kia có người đã đến nơi từ 4-5h chiều và ăn uống no say. Bọn này nuốt vội bữa ăn tối, tắm táp cái thân thể rã rời. Xoa bóp qua loa cái vai, cái lưng và cổ chân trong khi tiếng ngáy o o của bọn kia. Ai cũng cố ngủ cố ngáy cho lại sức vì 2h sáng là lại lên đường.

Trên đấy lạnh ghê gớm. Mặt ai cũng vừa đỏ vừa tái. Trong đoàn 10 người đi đường Timpohon thì có 2 người phát sốt. Những lúc như thế này chợt thấy mình mang nặng có chút xứng đáng. Nhỏ phát thuốc cho mọi người, từ thuốc cảm đến thuốc sốt, từ thuốc giảm đau đến thuốc đau họng sổ mũi, cho người này mượn cái nón len, cho người kia mượn cái áo tay dài, cho người nọ mượn đôi găng tay, cả áo mưa cũng đem dư một cái. May mà trời không mưa, nếu mưa thì chả còn dư cái nào cho mọi người mượn dùng.

*26.4.2010 - Laban Rata – Low’s Peak* (Đỉnh thì cao chót vót mà tên là Low’s Peak!)

Trăng sao vây quanh, gần như với tay lên là có thể lấy về...
Nhưng đêm thì vẫn sâu hun hút và vách núi thì sừng sững khô khốc...

Demo trước tấm hình của gã...

Monday, May 3, 2010 at 11:58am

*24.4.2010 – Mesilau Nature Resort*
Không khí ở đây dường như loãng hơn trên Fansipan rất nhiều, dù ở cùng độ cao khoảng gần 2000m. Chỉ leo một con dốc nhỏ 60 độ đến nhà ăn thôi mà cũng làm nhỏ thở gấp từng hơi.

Sai lầm thứ hai chính là đã không làm quen với không khí này sớm hơn. Hậu quả của hội chứng thiếu oxy này càng trở nên trầm trọng hơn những đoạn sau đó nữa. Lời khuyên chân thành dành cho các bạn muốn leo núi này là nên ở lại Mesilau Resort một ngày trước khi bắt đầu hành trình hơn 10km.

Sai lầm nối tiếp sai lầm. Sai lầm từ sự nhìn nhận chục cây số ấy. Cầm tấm bản đồ trên tay, nhỏ tính ra được từ Mesilau Gate 2,000m lên trạm nghỉ đêm Laban Rata 3,273m là khoảng 8km cho 1,273m độ cao và từ Laban Ratan lên đỉnh là 2km cho hơn 800m độ cao. Tổng cộng chỉ hơn chục cây số cho hơn 2000m cao. Nhỏ trêu gã là mình sẽ lên đỉnh ngắm hoàng hôn rồi trở xuống Laban Rata nghỉ đêm, sáng mai lại lên đỉnh ngắm bình minh rồi xuống núi. Tính ra chỉ là hơn 12 cây số trong hôm nay.
Nhỏ không ngờ gã tin thật (!). Và lại là một sai lầm.

*25.4.2010 - Mesilau Gate (2000m) – Laban Rata (3,273m)*
Sáng sớm hôm ấy có khoảng gần năm chục người cùng bước vào con đường Mesilau. Chẳng ai nói cùng thứ tiếng với mình. Nhỏ nhìn quanh toàn những tay gân guốc và hầm hố. Chúng nào gậy nào gộc nào nịt nào đai nào cơ bắp nào cánh tay cho đến cẳng chân.
Nhỏ quay sang nhìn gã đàn ông cạnh mình đang loay hoay nhồi nhét mấy chai nước vào balo, không hiểu sao thấy yên lòng đến lạ.

Con đường từ lúc bắt đầu đã dốc và cứ thế dốc nữa dốc tới. Gã đàn ông đi cùng nhỏ chả biết nghĩ gì mà nhỏ nói gì cũng tin, tin cái hoàng hôn bình minh của nhỏ đến nỗi dốc sức mà leo ngay từ những mét đầu tiên.

Thật ra nhỏ chả biết chuyện ấy. Nhỏ quá bận rộn lo cho hơi thở của mình. Những cơn tức ngực tới từng cơn. Và như thế cả chục lần nhỏ mới thấy biển cây số đầu tiên…

KM 0.5
Nhỏ nhủ lòng chỉ cần thấy 15 cái bảng như vậy nữa là đến Laban Rata.

KM 1.0
Bất giác không nhận ra là mình đã quên béng việc đòi lên đỉnh trong ngày. Mục tiêu trong đầu lúc ấy chỉ là lên đến trạm nghỉ trước khi trời tối…

KM 1.5
Hơi thở ngày càng gấp. Nhỏ nghe được cả tiếng phì phò của gã đi sau mình.

KM 2.0
Từng nhóm nhỏ lần lượt vượt mặt. Nhỏ nhận ra rằng mấy cái balo hầm hố của chúng nó đều do porter đeo. Chúng nó đi thân không. Bất giác, nhỏ đưa tay ra sau nhấc cái balo chục ký của mình…

KM 2.5
Khi nhận ra sai lầm là lúc thấy luôn hậu quả. Vai bắt đầu nặng trĩu.

KM 3.0
Sai lầm nữa ở đây là việc dùng dụng cụ leo núi dỏm. Cái balo hàng nhái khiến nhỏ đau khắp người. Quai đeo làm đau xương vai, lại quá cứng cọ sát làm đau bả vai và cổ. Quai buộc bụng thì làm đau hông do miếng đệm 2 bên cũng quá cứng. Quai buộc ngang ngực thì vô dụng không dùng tới được. Chục ký trên lưng nay dường như nặng bằng cõng một người…

KM 3.5
Đường dốc xuống rồi lại dốc lên. Những cơn tức ngực qua đi để lại chỗ cho những nhức mỏi của cơ bắp.

KM 4.0
Gã đàn ông bên cạnh chợt lùi lại phía sau. Hậu quả của việc dốc sức quá sớm là các cơ chân căng đau. Bọn này buộc phải đi chậm lại. Chỉ một lần chuột rút thôi thì coi như tiêu…

KM 4.5
Salonpas xoa bên ngoài và Advil giảm đau từ bên trong chỉ còn là hình thức cổ động hoa mỹ. Chắc chỉ có thể là cái gì đó bên trong đầu của gã khiến gã bước đi tiếp.
Bữa trưa đơn giản với 2 quả trứng, một miếng sandwich và một trái táo. Cái đùi gà khô khốc thì chẳng ai nuốt nổi. Hai chai nước lớn đã bị uống sạch nhưng sau lưng dường như chẳng nhẹ đi chút nào…

KM 5.0 (2,702m cao)
Cảnh đẹp trước mắt mà ngỡ như ảo giác.



Như sương như mơ như cách xa thế gian ngàn năm. Dường như đã ở trên cao vạn vạn trượng. Nơi đây có tiếng cười đánh ngã cơn đau, có niềm vui đánh tan sự mệt mỏi. Những đôi chân lại bước đi như được trời đất tiếp thêm sức mạnh.

KM 5.5
Vai đau, lưng đau, cổ chân đau, bắp chân đau…Mà đường thì cứ ngày càng dốc. Những con dốc cao ngất và xa tít đến không thấy điểm dừng…

KM 6.0
Nắng bắt đầu tắt và trời bắt đầu lạnh nhiều. Nhỏ đi trước, gã lặng lẽ theo sau, rướn theo từng tiếng gọi của nhỏ "cố lên anh” “trên này có chỗ bằng phẳng nè” “lên đây ngồi nghỉ được nè anh", "em ngồi chờ trên này, cố leo lên đây đi"...

KM 6.5
Cơn đau đã dịu nhưng những đôi môi cũng tím dần. Bây giờ balo đã nặng đến nỗi mỗi lần nhỏ ngồi xuống thì không thể tự đứng lên được nữa. Những lúc đó, gã còn đôi tay khỏe luôn xách cả quai balo và nhấc nhỏ đứng lên.

KM 7.0
Sương mờ mịt mọi phía. Mọi thứ nhem nhuốc và lạnh ngắt. Gió cứ tát chan chát vào mặt, lồng lộn cuốn qua những thân cây to lớn. Nhỏ thấy bàn tay mình tê đi vì lạnh…

KM 7.5
Nhỏ chợt cảm thấy bất an vô cùng.
Sẽ ra sao nếu không thể lên đến trạm nghỉ trước khi trời tối?
Lần đầu tiên nhỏ cảm thấy có điều đáng lo hơn là việc có lên đỉnh được hay không.
Với tất cả sức lực, nhỏ bước không ngừng…
Vài trăm mét cuối sao mà xa dằng dặc…

Laban Rata phải ở đâu đó rất gần
Chỉ cần tìm thấy ánh đèn, chỉ cần nhìn thấy một ánh đèn...

Bóng đêm sập xuống,
Như đá đập vào đầu.

Chỉ có tiếng gió rít lạnh người.

Ánh đèn,
nhỏ phải đến được chỗ ánh đèn…
Monday, May 3, 2010 at 9:25am

Nhỏ thích thiên nhiên nên nhỏ thích biển thích rừng và thích núi. Thích mùi cây cỏ hoa lá vây lấy mình. Thế là nhỏ quyết định leo Kinabalu. Leo xong mới biết nó cao 4,095.2 m.

Nhóm vốn có 14 người. Đến phút chót đăng ký thì 4 người bỏ cuộc. Còn đúng 10 người và họ chọn leo cung đường Timpohon-Peak-Timpohon. Còn 4 suất leo dư lại, nhỏ nhảy vào lấy một suất. Nhưng nhỏ chọn cung Mesilau-Peak-Timpohon.

Không phải chỉ vì Mesilau là cung khó hơn, dài hơn, ít người đi hơn mà đơn giản chỉ vì nhỏ muốn đi về bằng 2 đường khác nhau. Tưởng là sẽ leo một mình sau nhiều lần dụ dỗ bạn bè thất bại, phút chót nhỏ lại có bạn đồng hành.

Gã là người từng đạp đỉnh Fansipan và Phú Sĩ. Ban đầu gã do dự trước lời dụ dỗ của nhỏ, nhưng sau đó đã quyết định làm “người đàn ông 3 lần lên đỉnh”. Gã đăng ký sau chót với vé máy bay đắt đứt cổ. Sau này nhỏ mới thầm cám ơn gã nhiều vì đã cùng nhỏ leo con đường dài tít tắp ấy.

Gã to con 2 lần lên đỉnh ấy có lí do để chủ quan. Nhỏ dù chỉ mới lên đỉnh 1 lần nhưng cũng có lí do chủ quan. Kinabalu chỉ cao hơn Fansipan chưa đến ngàn mét. Với phong thái nhàn nhã từng leo Fansipan, Kinabalu chẳng cớ gì có thể làm khó dễ.

Sai lầm đầu tiên bắt đầu từ đây.

Sunday, May 9, 2010

Sunday November 23, 2008 - 05:59pm

---Hí hí hôm nay rảnh, kể chuyện đi Daklak ko thì quên hết sạch.---

20h. Ây, được đưa ra tận bến xe miền Đông. Gặp chị Yến (người dẫn đường) và một sư cô chờ sẵn.

21h. Nói là 9h xe chạy mà mãi đến 9h rưỡi hơn mới chạy. Hai người kia ngồi chung băng ghế trước. Mình ngồi sau.

Có len, có kim, và có nhạc. Cảnh đêm đẹp như muốn khóc… Tôi ngồi vỗ về đêm. Và vỗ về mình trong giấc mộng mị của đời người biết nên tỉnh hay nên mê…

Kinh nghiệm riêng cho người thích đan móc trên xe. Đem theo kim dài 25cm trở xuống, kim 30cm là đụng trái đụng phải tá lả. Ko tiện chút nào!

6h30. Đến nơi. Chùa Bửu Thắng - Cơ sở tình thương cho trẻ mồ côi, khuyết tật và người già neo đơn - Krông Bruk, Daklak.

Ở đây có cái màu xanh, xanh đến ngọt lòng. Trời ko lạnh. Tôi hít một hơi nhẹ và rồi từ lúc đó trở đi biết là mình yêu ko khí này biết bao!


7h. Bữa sáng mì gói và rong biển.

7h30. Sư cô dẫn đi một vòng thăm và xem nơi ở của các em mồ côi, rồi các em khuyết tật. Rồi các cụ bà neo đơn, những người bị bệnh thần kinh…

Tôi được nghe nhiều câu chuyện đau lòng. Từ chuyện em nhỏ đến chuyện của bà… Tôi từng biết rất nhiều mảnh đời, từng nắm bàn tay họ, từng ôm họ vào lòng… Ngày trước, rất nhiều lần tôi không cầm được nước mắt và lắm lúc khóc cùng với những đôi mắt ấy. Chỉ là lâu rồi tôi không khóc nữa. Có những điều đã thấm vào rất sâu và biến thành quyết tâm rồi lớn thành hoài bão… “Ước mơ chưa bao giờ mất đi về hạnh phúc cho những đứa trẻ chúng tôi thương yêu” – Trích của chính mình.

Đến nơi xa và cao này, con nhỏ cứng rắn đến lạnh lùng như tôi chợt khựng lại trước một khuôn mặt. Chị hơn tôi chỉ vài tuổi. Khuôn mặt chị đẹp thanh thoát với làn da trắng sáng. Đôi môi nhỏ lúc nào cũng cười. Hai bàn tay chị gầy đến thấy rõ từng đốt xương và đường gân luôn tự ôm chặt lấy thân hình còn mảnh dẻ hơn nữa của chính chị mỗi khi có ai đến gần… Chính đôi mắt trong veo khiến cho người ta có cảm giác lúc nào cũng cười đó lại tỏ ra sự sợ hãi làm người ta cảm thấy mình là người xấu xa kinh khủng đang đứng trước mặt chị. Đôi mắt đó, đôi mắt đó, đôi mắt đó làm tôi quặn lòng…

[Trước khi được đưa đến, chị sống lang thang ngoài khu chợ nhiều năm. Cứ khoảng năm bảy tháng lại thấy chị có thai… Người ta thương chị ko nhà ko cửa, lại ko biết chính mình là ai và thuộc về đâu. Người ta buộc phải giúp chị bỏ cái bào thai ko chủ ko tương lai không ai thừa nhận đó đi… Một lần rồi hai lần, bốn lần rồi năm lần… Người con gái vốn đã ko tỉnh táo đó lại bị hủy hoại luôn cả những gì quý giá tối thiểu của một người phụ nữ và thiên chức được ban tặng… Chị bây giờ ngồi đó mân mê đôi bàn tay, miệng cười khúc khích… Phải chăng chị cười vì bây giờ ko còn ai hại chị được nữa? Hay vì sẽ chẳng bao giờ có đứa bé nào có thể được tạo ra nữa để lại phải bỏ đi…]

9h30. Chúng tôi ngồi xuống nói chuyện. Tôi trở lại với phần việc của mình, xem có thể làm gì cho nơi này: 1 trường hợp cần giải phẫu gấp, 3 em cần được đi học tiếp, mỗi tháng 60kg gạo cho trên dưới 200 người, xây lại bếp để xin được giấy phép làm mắm chay, và sửa lại toàn bộ nhà vệ sinh đang bì bõm nước…
Ôi, đường lúc nào cũng dài và khó đi, biết có thể lấp được bao nhiêu lỗ…

11h. Bữa trưa ăn chay cùng các sư cô. Làm các sư cô giật mình khi thấy tôi làm dấu Thánh Giá trước khi ăn. Tôi chỉ cười. Thức ăn ngon lắm.
Định đi chơi thác nhưng mấy hôm trời mưa bão nên đường lầy lội ko sao vào được.

12h30. Nghỉ trưa. Trời mưa.

14h. Mưa vừa dứt. Quyết định lên rẫy xem (nơi các cụ ông neo đơn ở đây trồng mía, trồng rau) rồi xuống phố mua sắm (cách khoảng 40 cây số).

14h30. Sắp đến rẫy thì mưa đổ như trút. Trắng trời trắng đất… Xe đành chạy luôn xuống phố.

15h45. Thành phố Buôn Mê Thuột. Mưa ngưng. Chú tài xế dễ thương quyết định chở đi tour đặc biệt của chú.

Này là vườn cà phê.
Này là vườn cacao.
Này là thủy điện Bu-Kốp.
Này là thác Gia Long.
Này là thác Đrây-Knu.

Cứ chạy trên đường thì mưa, đến nơi thì mưa dứt. Cả chú tài xế, sư cô và chị Yến cứ cười ha hả vì sự may mắn. Sư cô nói mãi là được hộ pháp hay ơn phước gì gì đó.

18h. Về đến nơi tập kết chuẩn bị lên xe. Mưa xối xả. Đúng là hên đến phút chót.

19h. Bữa tối với bánh xèo chay.

20h. Lên xe. Ngủ thẳng cẳng, ko đan móc gì sất.

4h20. Nhìn thấy bến xe miền Đông.

Chẳng phải lần đầu, nhưng cứ mỗi khi thế này tôi lại thấy lòng mình bình yên và dịu đi nhiều. Chợt thấy nỗi buồn của mình thật quá nhỏ. Chợt thấy những gì mình có thể làm thật quá ít.

Tôi lại là tôi. Đứng lên và tiếp tục đi về phía trước.

Mượn 2 câu thơ từ blog của bé Quỳnh:
"Em biết quên những chuyện đáng quên
Em biết nhớ những điều em phải nhớ"

Này tôi ơi,
Hãy tin rằng trên đời này vẫn còn người cần mình. Thiếu một người này sẽ ko ai chết. Nhưng có thêm một người này là có thêm hy vọng sẽ tốt hơn!


----------------------------
Hình: Thiếu nữ hái trộm cà phê
Avatar: Gái quê
 

Copyright 2010 Gái Joey.

Theme by WordpressCenter.com.
Blogger Template by Beta Templates.