blast

Không cần phải có trí tuệ phi thường
để có thể sống một cuộc đời có ích thú vị.
[Trích của Cafe Sữa]

Đã chuyển sang nhà mới: www.joeyle.wordpress.com
Showing posts with label Sách. Show all posts
Showing posts with label Sách. Show all posts

Sunday, May 8, 2011

Tui muốn đi ngủ. Nhưng tui phải ngồi chờ cho bớt no rồi mới đi tắm được, đi tắm xong thì mới đi ngủ được. Nhưng ngồi chờ không có gì làm nên tui mới mở tủ lạnh ra coi chơi. Tiện thể tui ăn hết luôn mấy miếng táo. Rồi tới ăn ổi. Tự thấy toàn trái cây đạm bạc quá nên tui mới mở ngăn trên lấy kem Swensen. Kem không phải để nhìn, mà để ăn. Nghĩ thấy có kem thì phải có bánh nên tui ăn luôn mấy cái bánh ngò. Lại nghĩ đã ăn kem ăn bánh mà lẽ nào không ăn chè, cho nên tui lại mở tủ lạnh lấy chè đậu xanh. Kết quả là bây giờ tui vẫn chưa đi ngủ được vì vẫn đang ngồi chờ cho bớt no để đi tắm.



Tui bây giờ đang chìm ngập trong sách. Toàn sách hay.


Bia mộ đen và bầy diều hâu gãy cánh, sách xưa giấy màu vàng đậm và không được để quạt thổi trực tiếp vào sách. Nhưng thú vị vô cùng và nhiều phen phải phì cười.


Flowers for AlgernonThe History of Love đọc nguyên bản mới thấy nó thiệt xuất sắc làm sao.


Giờ thì The Book of Laughter and Forgetting với The Blue Sweater nhá.

Sách học thi cứ nằm đó chờ đi nhá =))

"Hope is a path on the mountainside" (The Blue Sweater)

Saturday, February 12, 2011

by Joey Le on Sunday, January 23, 2011 at 9:05pm

1. Trong sự mòn mỏi chờ đợi ngày được xem Tangled. Lại không có phim gì khác để xem. Mình quyết định lết lên Lotte coi phim Rừng NaUy với em Dương. Nhưng thất bại. Trên đó không chiếu phim này.


2. Về nhà dụ dỗ em Dương xem Gumiho. Thế là mình cũng nằm coi 5 tập luôn. Lâu rồi mình mới lại thích một phim Hàn Quốc. Thích nhiều thứ. Nhưng chắc chắn là do mình thích em Mi Ho (mình hiếm khi thích nhân vật nữ). Đặc biệt là khi em nói muốn người khác yêu mình thì trước tiên hãy yêu người đó nhiều thiệt nhiều thiệt nhiều thiệt nhiều.


3. Hôm trước nữa thì vô tình coi lại một đoạn phim Hoàn Châu Công Chúa (cũng với em Dương). Mình đã quên mất vì sao hồi xưa mình mê phim đó. Bây giờ xem lại mình không còn thích Tiểu Yến Tử nữa. Nhưng lạ là vẫn thích xem phim này. Hình như đôi khi người ta thích một thứ chỉ vì người ta thích cái việc bản thân mình đã từng thích cái đó rất nhiều. Thay chữ “yêu” vào câu trên sẽ ra được sự thật về việc ta cứ yêu mãi một người dù cho chuyện yêu đương ấy đã xa vào quá khứ.


4. Nỗi cô đơn của các số nguyên tố. Mình đoán được nội dung ngay từ cái tựa đề. Tựa đề nghe hay nhưng nội dung thì chán. Ai dè nó chán thiệt. Mình không thích kiểu tâm sinh lý quằn quại này. Có cố cũng không sao hiểu mà cảm được.


5. Lịch sử tình yêu. Lại là gu của mình. Kể ra sự việc cho đầy đủ thì thiệt phức tạp rối rắm. Nhưng thật ra cũng chỉ là cố dùng ngôn từ để diễn tả cùng một thứ tình cảm. Cái tình cảm dịu dàng mà tha thiết, đôi khi ương bướng và liều lĩnh, nhưng là yêu sống chứ không yêu chết.


6. Rốt cuộc thì Kindle chỉ dùng để phục vụ mục đích học tập và tham khảo tài liệu chứ không thể dùng nó để thỏa mãn sở thích đọc sách. Dĩ nhiên là với những cuốn không thể mua về cầm trên tay mân mê thì đành thôi. Nhưng chỉ có đọc sách giấy mới có cảm giác lật trang sách, rê tay trên mặt giấy, qua trang sau rồi lật lại trang trước, đọc nửa chừng lại lật về đoạn trước suy ngẫm và tận hưởng…


7. Trích đoạn về “đọc sách giấy” từng viết:

…Tội nhất là mình kém thích nghi, mãi tới giờ vẫn không đọc sách trên máy tính được.

Nói tới cái chuyện chỉ thích đọc sách giấy. Không biết tại sao mà kéo lên kéo xuống một hồi cỡ 10 trang là quên mất nó đang nói về cái gì, kéo lại lên trên coi thì quên mất cái ở dưới, kéo lại xuống dưới đọc tiếp thì lại quên cái ở trên, một phút sau là chóng mặt tắt hết. Một cuốn cỡ gần trăm trang thôi cũng đọc lâu ơi là lâu mà kết quả vẫn chưa chắc hiểu.

Đọc sách giấy còn có thể ghi chú những gì mình muốn.

Lại có thể đọc với mọi tư thế.
Đứng đọc, ngồi đọc, quỳ đọc, nằm đọc.
Đứng thẳng đọc, đứng nghiêng đọc, đứng dựa đọc.
Ngồi thằng đọc, ngồi một bên đọc, ngồi hai bên đọc, ngồi xếp bằng đọc.
Quỳ cao đọc, quỳ thấp đọc, quỳ vừa vừa đọc.
Nằm ngửa đọc, nằm sấp đọc, nằm nghiêng đọc, nằm lên nhau đọc cũng được =))

Có thể vừa ăn vừa đọc.
Vừa xem tivi vừa đọc.
Vừa tán chuyện vừa đọc.
Vừa chat vừa đọc.
Cũng có thể vừa đi vệ sinh vừa đọc =))

Mình không có sở thích này, mình thích đánh nhanh rút gọn, nhưng mình không phản đối sở thích này của các bạn.

Tuy nhiên, kịch liệt phản đối xé sách dưới mọi hình thức, dù là để lót lưng, lót mông, lót đầu gối hay lót đầu; hoặc để chùi miệng hay chùi...

Ôi, mình đi ngủ thôi, nhảm quá =))


8. Ráng thêm đoạn trên chẳng qua là để dừng ngay số 8 mình thích thôi :">

Wednesday, January 26, 2011

[Bài viết vào một ngày nào đó đầu năm 2011 nhưng chẳng nhớ vì lí do gì mà chưa post. Bây giờ post vậy]

***

Hôm nay sống một cuộc đời không mót nhá. Ta sống đời sống bình thường. Sáng hít không khí, trưa ăn bánh mì, chiều làm việc, tối coi phim.

Nhân lúc viết thế này thì ta điểm sách.

Cuốn sách yêu thích nhất của mình năm 2010: Hoa trên mộ Algernon.

Thể loại phiêu lưu mạo hiểm và em-yêu-khoa-học:

- Hải trình Kon-ti-ki (có note riêng viết về cuốn này rồi nhá)
- Ở xứ cỏ rậm: Đọc lại và tặng lại cho một người bạn cũng rất mê nó mà mãi không tìm mua được.
- Đảo hoang: Truyện ngắn của Tô Hoài. Bất ngờ phát hiện ngoài Dế mèn phiêu ký còn có một cuốn cũng thú vị như thế.
- Chiếc rìu: Lối văn không xuất sắc lắm. Nội dung tạm được. Vẫn giữ được nét lý thú của loại truyện này.
- Ba gã cùng thuyền: Nhiều chi tiết dí dỏm. Cốt truyện không đặc sắc lắm.
- Chúa ruồi: Không thích cách hành văn, cứ thấy vụng sao á. Và cũng không cùng quan điểm với tác giả. Nhưng vẫn là cuốn đáng đọc. Vài đoạn khá rùng rợn. Sự thật mà như trong truyện thì tàn khốc quá.

Thể loại trinh thám:

- Tên của hoa hồng: Truyện kinh điển. Chỉ biết nói là hay. Không biết dùng từ gì khác.
- Kẻ tầm xương: Tác phẩm nổi tiếng của Jeffrey Dave. Và nó xứng đáng với sự nổi tiếng đó.
- Phía sau nghi can X: Đủ hấp dẫn để đọc một lèo từ đầu đến cuối. Không biết tác giả giỏi hay mình dở mà nội tình vụ án vượt ngoài sức phán đoán của mình. Phát hiện được những nghi vấn, xác định đúng các mấu chốt, nhưng vẫn không nghĩ ra được chân tướng sự việc. Hơi buồn.
- Vòng xoáy chết: Chán muốn chết.

Những thể loại khác:

- Lược sử máy kéo bằng tiếng Ukraina: Cuốn hay nhất trong nhóm này. Không phải vì nội dung mà vì giọng văn và cách kể chuyện khác lạ. Một cuốn thú vị.
- Tuyết hoa và cây quạt bí mật: Đượm buồn nhưng không quằn quại. Có thể đọc qua ngày.
- Những cây cầu ở quận Madison: Kỳ vọng hơi nhiều trước khi đọc nên hơi thất vọng với thực tế. Bây giờ thiệt quá khó tìm một cuốn truyện tình cảm mà mình thích.
- Ảo ảnh: Những cuộc phiêu lưu của gã cứu thế bất đắc dĩ: Truyện triết lý, nhưng cách truyền đạt rất thú vị. Có thể nói là hay.
- Bí ẩn tông đồ thứ mười ba: Quá chán.
- Những giấc mơ của Einstein: Nội dung chính nói về thời gian và bản chất của thời gian. Nhiều đoạn dài dòng nhưng có những câu nhận xét rất rất hay.
- Istanbul (sách được cho mượn, còn trên kệ, chưa đọc)
- Sự hiền hòa của bầy sói: Không được như mong đợi nhưng có thể đọc qua ngày.


Còn cả mớ trên kệ đang làm bạn với bụi tháng năm...

- Con gái của người giữ kí ức
- Lịch sử tình yêu
- The girl with the dragon tatoo
- Nỗi cô đơn của các số nguyên tố
- Hình hài yêu dấu
- ... (mua mù quáng mà không nhớ hết)

Viết xuống tâm sự:

- Năm này đọc truyện tiếng Việt không thôi vì phải đọc sách chuyên ngành bằng tiếng Anh đến nghẹt thở rồi.

- Vẫn giữ thói quen nếu có phim nào được làm từ sách thì kiên quyết đọc sách xong rồi mới xem phim. Và luôn thấy rằng truyện hay hơn phim.

- Vẫn không biết xếp cuốn sách yêu thích nhất năm vào loại nào. (trả lời cho comment của anh Quang)

Thursday, September 30, 2010

Từ giờ đến trước khi chết, mình sẽ cố viết nhiều hơn nữa.

Mình sợ là lúc đó mình sẽ không nhớ mình đã sống một cuộc đời thế nào. Nhưng nếu trước lúc đó vẫn có thứ nhắc mình nhớ mình đã làm gì trong bấy nhiêu năm tháng, mình chắc sẽ ra đi rất thanh thản.

Mình sợ là lúc đó mình sẽ cảm thấy buồn vì phải từ bỏ cõi đời. Nhưng nếu trước đó có thứ nhắc mình nhớ mình đã sống vui vẻ thế nào, mình chắc sẽ ra đi trong nụ cười.

Mình sợ là lúc đó chẳng còn ai buồn khóc mình. Nhưng nếu trước đó vẫn có thứ nhắc mình nhớ mình đã từng được yêu thương thế nào, mình chắc sẽ ra đi rất mãn nguyện.

Nếu may mắn có người ở cạnh mình lúc đó, mình lại sợ họ sẽ buồn vì phải xa mình mãi mãi. Nhưng nếu họ đọc được những gì mình đã viết, họ chắc sẽ biết mình yêu thương họ bất kể mình ở đời này hay đời sau. Họ sẽ cảm thấy hạnh phúc khi nhận ra điều đó.

Còn mình, mình sẽ ra đi thật nhẹ nhàng.



[Chỉ là ghi thêm một điều vào danh sách những điều cần làm trước khi chết thôi mà cảm xúc ra cái mớ sến rện này hế hế]

Thursday, June 10, 2010

Điều lạ nhất về thói quen đọc sách là gái ít khi đọc sách phiêu lưu mạo hiểm. Trong trí nhớ tồi tàn của gái chỉ còn Ở xứ cỏ rậm (giả tưởng), Into thin air (bản tiếng Việt là Tan biến, chuyện có thiệt) và bây giờ là Hải trình Kon-Tiki (cũng chuyện thiệt).

Thế mà hay. Có xứ cỏ rậm, có đỉnh núi cao nhất, và có biển cả mênh mông.

Gái thích Kon-Tiki. Vì một lý do đơn giản nhất là nó đẹp và kết thúc có hậu. Không bi đát, không mất mát, không thương tâm, không quằn quại.

Gái học được một lượng kiến thức khổng lồ mà chắc chắn chỉ nhớ được 1/10 trong đó. Vậy mà tối qua đi ăn sushi gái đã làm mọi người một phen sửng sốt sững sờ. Đó là vì cái món nhóm đang ăn mà trong thực đơn ghi là flying fish. Các anh uyên bác bảo đó là cá chim. Nhưng thực tế thì cá chim đâu có bay. Gái nói chắc nó là cá chuồn. Kết quả nó thật là con cá chuồn.



Nói thật lòng thì giọng kể của Thor không được hấp dẫn lắm với gái, mặc dù vẫn có nhiều đoạn dí dỏm đến bật cười. Cái chính là bản thân cốt truyện quá hấp dẫn nên từ chương 3 trở đi thì khó mà dứt mắt ra được. Hay đến mức mà dù có đoán được kết thúc vẫn đọc say mê thích thú. Câu chuyện về những sinh vật biển sống động như Discovery Channel với Animal Planet. Cả thời gian ngắn ngủi trên đảo Tuamotu với 187 con người trên ấy cũng gây ấn tượng mạnh mẽ, đôi lúc còn cảm động một cách kì lạ.

p/s: Gái chợt phì cười khi nghĩ về lần đi chấm trên biển Tuy Phong =))

Wednesday, May 26, 2010

Friday, May 14, 2010 at 10:58am

[Viết vội trước giờ lên lớp vì tối qua đã đọc xong nhưng cúp điện nên không ghi được gì ]

Rất hiếm khi tôi thích được một cuốn sách viết dưới dạng tự sự. "Hoa trên mộ Algernon" là một trong những ngoại lệ hiếm hoi.

Và, vẫn không rõ vì sao mà tôi thích tựa đề dịch này đến thế!

Hoa trên mộ Algernon.

Không có bi kịch tình yêu, không có thương trường đấu đá, không có sát thủ giết người hay bản đồ kho báu, cũng không có bạo lực trừng phạt hay nô lệ tình dục.

Chỉ có ước mơ,
Chỉ có nỗ lực,

Tình người và tình yêu.

Tri thức.
Gia đình.
Bạn bè.
Người đời.

Và để lại đằng sau rất nhiều cảm xúc, rất nhiều suy nghĩ, rất nhiều trăn trở...

Cái kết thúc dễ dàng đoán được từ trước nhưng khi nó từ từ xuất hiện lại khiến ta rung cảm trong lòng. Câu chuyện luôn cho tôi nhiều cảm xúc hơn tôi tưởng và để lại nhiều điều hơn những mong đợi. Mà lúc nào cũng bằng cách hết sức nhẹ nhàng...

Riêng với Charlie, tôi không biết phải diễn tả sao về cảm giác của mình dành cho anh ta.

Có điều chắc chắn là,

Tôi ngưỡng mộ tình yêu của Charlie và Alice.
Và tôi thích cái tựa đề, như thích chính câu chuyện của Charlie vậy.

Tuesday, May 11, 2010

Monday, August 31, 2009 at 5:04pm

[Đọc xong Kane & Abel trong vòng chưa đầy 3 ngày. Vẫn còn ngập ngụa trong cảm xúc nên không viết được gì nhiều nhưng phải ghi vài dòng để ai thấy hứng thú thì khiêng về đọc.]

Đầu tiên là sự yêu thích thật sự đối với Jeffrey qua cách kể chuyện xuất sắc và giọng hành văn khéo léo vượt bậc. Rất nhiều đoạn cuốn hút đến nỗi không sao rời mắt khỏi trang sách và bản thân bị lôi tuột đi cho đến khi có thể dừng lại để biết mình đang thở và vật lộn với cảm giác nuối tiếc phải quay ngược lại đoạn trước để đọc trong khi bàn tay kiên quyết muốn lật tiếp trang kế.

Thứ hai là nội dung tuyệt vời đến say mê. Nó bao hàm đầy đủ số phận con người, tham vọng, sự nghiệp, đau thương, mất mát, chiến tranh, thù hận, tiền tài, địa vị, chính trị, dân tộc... và tình bạn - tình yêu - tình cha con. Trên tất cả là cuộc đời của William Kane và Abel Rosnovski mà trong suốt 44 chương kể về họ luôn tồn tại những tình bạn sâu sắc. Có lẽ không nên nói nhiều hơn và để lại cho mỗi người thưởng thức.

Thứ ba là nhân vật. Không kể đến rất nhiều nhân vật với những ấn tượng mạnh mẽ để lại cho đến tận khi họ không còn xuất hiện nữa và vẫn cứ hiện ra ngay cả khi không ai nhắc đến tên họ thì William và Abel - hai con người với hai số phận và hai cuộc đời khác nhau đến gần như đối lập từng milimet - vẫn nổi bật lên không một chút giả tạo đến nỗi dù đọc lại thêm vài lần nữa cũng không sao xác định được thật sự thích ai hơn. Mọi cảm giác và thói quen thông thường khi đọc sách đều không áp dụng được với Kane & Abel.

Thứ tư là kết cuộc. Rất nhiều tác phẩm với nội dung xuất sắc đến nỗi khi nó đi đến kết thúc thì thường làm người đọc thất vọng, đôi khi là bất mãn. Nhưng điều đó cũng không xảy ra với Kane & Abel. Thậm chí sự tiếc thương nào đi nữa cũng là một sự hoàn chỉnh cho toàn bộ câu chuyện. Nếu có thể đọc liên tục những chương cuối sẽ được cảm giác không có thời gian và tư tưởng để đoán kết thúc, mọi thứ đến tự nhiên, nhẹ nhàng mà tuyệt đối không hề hiển nhiên.

Chắc chắn là còn thứ năm thứ sáu thứ bảy mà không phải là chủ nhật vì còn thứ tám thứ chín thứ mười thứ n nữa. Tôi lúc nào cũng ước mình có thể viết được thật đầy đủ về một cuốn sách mà tôi yêu thích... Dù bây giờ vẫn chưa được nhưng sẽ giữ thói quen viết này để một ngày nào đó có thể thực hiện được ước mơ ^^

Tôi đã cho Kane & Abel 5/5 sao đối với một tác phẩm đọc - sánh ngang với Hoàng tử bé và trên cả Suối nguồn. Tin rằng đây là cuốn sách tâm đắc nhất cho năm 2009 này.

Chú thích: Đã có bản dịch tiếng Việt là "Hai số phận" nhưng nếu có thể thì đọc nguyên tác vì Jeffrey viết thật sự rất dễ đọc.
Tuesday August 26, 2008 - 10:47am

Tối hôm qua còn hơn 100 trang cuối, định lòng đi ngủ nhưng cầm lòng không được nên đã làm gọn luôn. Cũng định lòng là phải viết một bài nhưng chưa nghĩ ra viết thế nào. Đầu óc vẫn còn choáng ngợp bởi quá nhiều cảm xúc.

Không biết đã bao lâu rồi mới có được nhiều như vậy. Không biết đã bao lâu rồi mới gặp được người như Howard Roark. Chính là Howard Roark và Gail Wynand.

Nếu mà viết bài phân tích hay phát biểu cảm nghĩ thì ít nhất cũng có 10 nhân vật, 20 cuộc đối thoại, 2 phiên tòa, 3 cuộc hôn nhân và 8 tòa nhà cần phải được viết về.

Sunday, May 9, 2010

Friday July 6, 2007 - 11:56am

Mùi hương có lẽ không phải là cuốn sách xa lạ gì và những lời ca tụng nó cũng không hề ít ỏi gì. Tuy nhiên, tôi viết ra đây để chia sẻ xúc cảm với những người yêu thích nó và dành cho những ai muốn tìm một cuốn sách hay để đọc.

Đó thực sự là một tác phẩm tinh tế bậc nhất tôi từng biết. Tôi không chỉ choáng ngợp bởi kiến thức về mùi hương của Patrick Suskind mà quan trọng là tôi chết chìm trong thế giới mùi hương đó. Một tác phẩm hết sức uyên bác mà vẫn lôi cuốn lạ kì!

Ấn tượng của tôi về Mùi hương hết sức mạnh mẽ và khó quên. Tôi còn nhớ hôm đấy tôi quá căng thẳng với luận văn của tôi và quyết định lấy nó ra đọc cho khuây khỏa với ý nghĩ sẽ được nhiều hương thơm xoa dịu… Vượt ngoài “mong đợi” của tôi, tác phẩm bắt đầu bằng việc liệt kê một loạt những “mùi hôi” viết ra dài đến hơn một trang sách. Chỉ toàn “mùi hôi” với “mùi hôi” thôi! Nhưng quả thực là lúc đó tôi đã không thể rời cuốn sách được.

Nói một chút về phong cách, Patrick Suskind tả hiện thực hết sức sâu sát đến mức cái công việc sanh đẻ của mẹ Grenouille làm tôi rợn người như kiểu tả của Marquez (thứ lỗi nếu ai đó thích Marquez nhưng tôi thì tuyệt đối dị ứng giọng văn ông này) – nói thẳng ra tức là có cái gì có rất “con vật” – nhưng tôi không cảm thấy sự tàn bạo, hung hãn và đay nghiến trong đó… Tôi thích cách của Patrick Suskind hơn hẳn!

Còn nói về nhân vật chính thì thiệt tình là chưa có nhân vật chính nào lại đặc biệt như thế. Chưa có nhân vật chính nào lại “chính” như Grenouille của Patrick Suskind – câu chuyện như thể chỉ có độc nhất mỗi hắn, tuyệt đối không có ai khác. Hắn sinh ra nơi hôi hám nhất nhưng là người có thể tạo ra mùi hương tuyệt diệu nhất. Hắn xấu xí theo cái kiểu làm người ta ghê sợ chứ không phải như Quasimodo nhưng hắn lại là kẻ được ban cho “quyền lực” thống trị mọi mùi hương. Hắn mang quyền lực trên mọi mùi hương đó nhưng bản thân hắn thì không có bất cứ mùi gì. Hắn lấy cái sự không-có-mùi của hắn để phục vụ ý muốn riêng của mình nhưng chính hắn ghê sợ cái sự không-có-mùi đó hơn bất cứ thứ gì khác…

Câu chuyện kéo tôi đi trong những nghịch lý liên tu bất tận. Thật tình nếu ai đó bảo tôi tưng tưng cũng được nhưng tôi phải nói điều này: nếu ai không hiểu phép duy vật biện chứng là gì, ai không hiểu quy luật về mối liên hệ thống nhất và đấu tranh giữa các mặt đối lập của Marx mà vô tình cảm nhận được Mùi hương của Patrick Suskind thì tôi khẳng định người đó thông hiểu lý luận này của Marx rồi. Tôi đánh giá Patrick Suskind rất cao ở mặt này, cũng như Bernhard Schlink vậy, tác phẩm của họ thật sự cao siêu (ở một khía cạnh nào đó), uyên bác (ở một khía cạnh nào đó), nhân văn (ở một khía cạnh nào đó), triết lý (ở một khía cạnh nào đó) nhưng tuyệt nhiên không nhàm chán mà cuốn hút lạ kì.

Việc cảm nhận văn chương, với tôi, đơn giản là xúc cảm của bản thân dành cho nó chứ không phải tin rằng tác giả muốn nói thế này hay ý tác giả là thế kia. Tự tôi khâm phục Patrick Suskind vì thế giới mùi hương của ông tạo nên tưởng chừng là một thế giới khác – một thế giới trong tưởng tượng của ông – nhưng lại chính là thế giới của chúng ta với tất cả tình yêu lẫn sự ham muốn, sự thống khổ lẫn niềm hạnh phúc, sự tuyệt diệu lẫn tàn bạo, quyền lực lẫn sự sợ hãi hay bất cứ gì đang tồn tại… Dù tất cả không phải là mục đích viết của Patrick Suskind đi nữa thì tôi vẫn thích “Mùi hương” và những gì tôi nhận được từ nó sẽ không bao giờ thay đổi…

Joey
Thursday June 28, 2007 - 10:01am

Tôi tìm được “Người đọc” một cách hết sức tình cờ. Cuốn sách có bìa màu đen, nhỏ và mỏng nằm lọt tõm giữa rừng sách. Tôi dừng ánh nhìn của mình lại đơn giản vì một câu hỏi chợt nảy ra trong đầu: “Người đọc” nghĩa là những người đọc sách như chúng ta hay là người đọc sách cho người khác nghe? Và dĩ nhiên còn vì một số lí do tình cờ nho nhỏ khác nữa, dù chẳng liên quan gì đến nhau mấy nhưng gộp hết lại thì tôi không ngại mua nó vì nó chỉ có 22k.

Điều đầu tiên tôi nhận thấy khi mới đọc là một giọng văn lạ. Nói lạ là vì tôi không biết dùng từ gì diễn tả. Giọng cứng, đặc biệt có những câu rất dài nhưng rất gắt. Ban đầu nó làm tôi có cảm giác hơi khó chịu và phải tập trung hơn khi đọc. Sau này vì thích nó mà đọc lại lần nữa, đọc cả lời mở đầu mới biết Bernhard Schlink là luật sư và bắt đầu sự nghiệp của mình bằng thể loại truyện trinh thám.

Thứ hai là kết cấu. Tôi mém nữa đã đổ quạu khi đọc hơn 50 trang đầu và chẳng thấy gì khác ngoài chuyện trai gái, mà lại là chuyện làm tình. Yêu nhau, nằm với nhau rồi cãi nhau, làm lành và lại nằm với nhau, có cả thơ chàng làm tặng nàng về những giây phút ân ái nữa. Thế đấy! Duy chỉ có một điều nhỏ làm tôi nấn ná: “nghi lễ” ở bên nhau của hai người này. Gặp nhau, đọc truyện, tắm, làm tình và nằm với nhau. Rồi tự nhiên câu chuyện như bị cắt gọn. Vào chính lúc Hannah bỏ đi. Giọng văn trở nên khó chịu hơn nữa, câu dài ra và gọn gắt một cách trần trụi. Tôi buộc phải đọc chậm hơn nữa và chậm đến mức bị nhấn chìm vào từ cái phiên tòa ấy lúc nào không hay.

Thứ ba là cách dẫn dắt. Riêng tôi, tôi bị câu chuyện kéo đi một cách kì lạ. Không hẳn là sức hút hấp dẫn, không hẳn là sự kịch tính và tuyệt nhiên không có gì lãng mạn cho đến khi phiên tòa ấy kết thúc. Nhưng sau cái phiên tòa ấy, bỗng dưng tất cả những điều ở đâu đó khắp câu chuyện đan vào nhau. Tôi không biết tả lối viết của ông thế nào nhưng nó làm tôi nhớ cách dẫn dắt câu chuyện của Guy de Maupassant. Câu chuyện được kể ra, dẫn đi, đan vào nhau, xiết lấy nhau thật chặt đến cao trào, song, nó không dừng lại ở đấy như cách của William Somerset Maugham mà như một nét vẽ khi vẽ đến đỉnh núi thì cứ cầm bút xoay quanh điểm ấy cho đến khi người đọc bị thôi miên thì câu chuyện tựa như đã kết thúc từ khi nào không hay…

Thứ tư, nội dung. Không nên nói nhiều phần này. Đọc rồi sẽ tự cảm nhận được giá trị của nó. Thậm chí nếu được thì đừng đọc cả phần mở đầu. Tự tác phẩm sẽ viết ra tất cả.

Thứ năm là ấn tượng. Là ấn tượng sau khi gấp sách lại. Là cái làm cho nhớ. Nó không chỉ là ấn tượng về một mối tình, một tình yêu khi nồng nhiệt của thời trai trẻ và khi không nói thành lời của cả quãng đời còn lại, về điều sâu kín trong lòng Hannah… Nó còn là niềm khao khát của ước mơ, sự khốn nạn của chiến tranh và số phận. Hay thậm chí chỉ là sự đau đớn đọng lại sau cuộc nói chuyện rất ngắn của chàng trai và ông lái xe…

Tôi chắc là tôi đã bỏ sót nhiều thứ mà theo tôi là vì tôi chưa đủ sức để phân tích một tác phẩm lớn thế này. Tôi chỉ có thể nói là nó đã làm tôi suy nghĩ nhiều. Thậm chí nó chả kém bất kì tác phẩm ca tụng chuyện tình dục nào đang bán chạy nhất thời bây giờ nhưng giá trị và tầm mức của nó hẳn phải vượt xa hàng trăm triệu cuốn sách.

Joey

Tái bút: Tôi đồ rằng “Người đọc” khiến tôi tâm đắc thế này phần lớn là do tôi đọc nó ngay sau khi đọc “Rừng NaUy”, như là tìm được ánh sáng cuối đường hầm đen tối =))
Sunday June 24, 2007 - 11:53pm

Thật sự khó mà bắt đầu khi viết về sách mặc dù nó là một trong những đam mê mạnh mẽ của tôi. Tôi nhớ mình say con chữ từ những năm cuối cấp hai và vẫn gục đầu vào nó cho đến khi vào đại học. Xưa đó là thời của những tác phẩm kinh điển, truyện trinh thám, truyện kinh dị và những bộ kiếm hiệp. Còn bây giờ thì tôi không xác định được mình thích đọc thể loại nào nữa, có lẽ tôi trở nên khó tính lắm rồi… Nhưng không phải vì vậy mà tôi nghĩ mãi không viết xong một bài. Viết cảm nhận về một cuốn sách khó hơn nhiều so với việc tóm tắt nội dung như công việc người ta vẫn hay làm là giới thiệu sách ấy. Bởi lẽ cảm xúc mỗi người mỗi khác mà mỗi lúc cũng lại mỗi khác. Có thể ở một thời điểm khác, tôi sẽ không thích cuốn sách này mà thích cuốn sách kia hay chậm một khắc thôi tôi sẽ tâm đắc nó hơn bất kì cuốn nào khác. Cho nên tôi sợ sẽ làm một ai đó tìm đọc cuốn sách tôi kể và rồi thất vọng vì nó không làm họ ưng ý. Như vậy tôi có lỗi với nó lắm mà cũng có lỗi với cảm xúc của mình lắm…

Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ viết.

Thế mà cuốn sách làm tôi bắt đầu thay đổi suy nghĩ chỉ dày 180 trang khổ 13x20 (cm) với cái bìa màu đen sì có hai chữ “Người đọc”. Tôi sẽ nói về nó sau. Vì tôi muốn bắt đầu thật tử tế để giải thích cho việc tôi đưa cuốn “Người đọc” làm tác phẩm được nhắc đến đầu tiên.

Sách bây giờ khắp nơi và tôi đôi khi tự e ngại rằng việc chọn sách thôi cũng có thể khiến người ta đau đầu. Ấy thế mà thị hiếu của số đông lại không mất nhiều tâm sức cho lắm mà đổ dồn sự mến mộ của họ một cách hết sức mạnh mẽ về những tác phẩm “kiểu Rừng NaUy”. Họ nói gì nhỉ? Họ đã khen ngợi phong cách táo bạo độc đáo, giọng văn phóng khoáng, nội dung sâu sắc và nhiều điều khác nữa.

Với nhiều người, một cuốn sách khiến họ đọc liên tục không rời mắt được xem là minh chứng hùng hồn cho sức thu hút và giá trị nghệ thuật của nó. Với một số người khác, một cuốn sách khiến họ phải nghĩ về nó, dù là ý nghĩ phê bình hay bất mãn, cũng là một điểm thành công của tác phẩm, bởi lẽ nó đã được nhớ đến. Còn tôi, tôi đã đọc “Rừng Na Uy” chỉ trong một đêm rồi đánh một giấc đến sáng mà chẳng biết là mình đã mua nó về chưa…

Nó đại diện cho một loạt sáchđang được tung ra với nhiều lời giới thiệu và bình luận sôi nổi. “Phía Tây mặt trời, phía Nam biên giới”, “Hạt cơ bản” và chắc chắn là còn nữa mà tôi không biết tới. Tôi tự hỏi đó phải chăng là phong cách văn học trong bối cảnh toàn cầu hóa?! Người ra trải bằng mọi thứ trên một “thế giới phẳng” và trải luôn cả chuyện chăn gối lên con chữ. Tôi là một con người sùng bái chữ viết nhưng không vì vậy mà tôi mù quáng coi nó là phương tiện phục vụ tất cả sự việc trên đời. Nếu ai đó hiểu được ý nghĩa của một ánh mắt hay nụ cười trong một khoảnh khắc nào đó có giá trị hơn lời nói thế nào thì hẳn sẽ hiểu được khoảnh khắc chăn gối vốn là “ngôn ngữ của cơ thể”. Việc phô diễn những giây phút và hành động này bằng con chữ thiết nghĩ là vì mục đích phục vụ cho nội dung tác phẩm chứ không phải để kể lể chuyện lên giường như thể diễn xuôi thành chữ một thước phim tình dục (mà thực sự có làm được điều đó chăng?!). Nói thẳng tuột ra, nếu không phải là tài liệu giáo dục giới tính thì viết ra một mớ chữ mà không có nội dung ý nghĩa gì ngoài việc liệt kê “công tác làm tình” (chứ không thể nói là chuyện chăn gối vì họ cũng chả cần giường hay chiếu gì nữa!) rồi gọi là sách thì thật là thô thiển.

Liệt kê chán thì chuyển sang đả kích các hành động hiếp dâm hay bạo lực tình dục mà tôi cũng vất vả “xem qua cho biết”. Những cuốn như “Người tù bé nhỏ” hay “Cô gái chơi dương cầm”... Chẳng biết thể loại này được đánh giá là đậm tính nhân văn, đầy chất hiện thực hay chói ngời tính sáng tạo (so với thể loại trước)… vì rõ ràng là cái việc đang được nói đến nãy giờ hiện ra trong tác phẩm với sắc thái mạnh mẽ hơn, bạo lực hơn, quằn quại hơn và…dơ hơn(!). Thật tình nếu còn có kiểu nào khác nữa thì tôi chịu không thể theo được, dù chỉ là ngó qua cho biết với thiên hạ thì tôi cũng không muốn làm buồn lòng những con chữ mà tôi yêu thương thêm chút nào nữa…

Tạm như thế để ít nhất những ai đang đọc biết rằng: nếu bạn thích thể loại sách này thì mừng cho bạn sẽ không phải đọc những bài tiếp vì hẳn là bạn khó mà chịu được gu đọc sách của tôi.

[chưa tìm được hình minh họa ưng ý]
Sunday February 15, 2009

Sách có cả bản tiếng Anh và tiếng Việt:

- Fountainhead – Suối Nguồn (Ayn Rand): Tâm đắc – Cuốn sách của năm. Đứng thứ hai sau The little Prince trong bảng xếp hạng cá nhân. Tuy nhiên, vẫn còn quá nhiều cảm xúc khi nghĩ về cuốn này nên chưa viết về nó được. Vậy là hai cuốn mình tâm đắc nhất đến giờ thì mình vẫn chưa viết gì được.

- Perfume (Patrick Suskind): Rất hay. Đọc lại bằng bản tiếng Anh vẫn thấy rất hay. Tiếc là không biết đọc tiếng Đức để thưởng thức nguyên tác. Thêm một nhận xét nhỏ là “Perfume” vẫn là cái tựa chính xác hơn cho truyện, bản tiếng Việt là “Mùi hương” thì có cảm giác vẫn chưa đủ.

Sách tiếng Anh:

- Beloved (Toni Morrison): Theo đánh giá của cá nhân là chán phèo. Bản dịch tiếng Việt của truyện này là “Thương”. May mà mình không mua.

- Twilight (Stephenie Meyer): Truyện tình cảm có yếu tố ma cà rồng. Đọc khá được. Không sến và cũng không nham nhở kiểu teen bây giờ. Nhân vật nam chính hơi bị được (hehe). Có bản tiếng Việt nhưng suy cho cùng thì truyện này chỉ đủ hấp dẫn để đọc một lần nên thôi không mua bản tiếng Việt đọc lại làm chi. Khuyến cáo thêm là có nhiều lời đồn rằng càng về sau càng lê thê và chán. Chưa biết hư thực ra sao.

- The Art of Possibility (Rosamund Stone Zander and Benjamin Zander): Dễ hiểu, dễ đọc. Nhiều lúc rơi vào trạng thái nhàm chán do diễn giải một vấn đề quá dài dòng trong khi đã có thể hiểu chỉ trong 1-2 đoạn (kiểu như cuốn Influencer).

- What color is your parachute 2009 (Richard Nelson Bolles): Sách hay, giao diện đẹp, minh họa khoa học. Sách bổ sung kiến thức ngành mình đang làm.

- What got you here won’t get you there (Marshall Goldsmith with Mark Reiter): Khá hữu ích với một số bài học. Dành cho những người đã đi làm, nhất là những người đi làm nhiều năm rồi. Tuy nhiên, mình mới đi làm chưa lâu và cũng chưa gặp khó khăn gì mấy ở nơi làm việc. Có cảm giác chưa thẩm thấu được hết cuốn này và đọc nó cũng khá nhanh.

- Egonomics (David Marcum and Steven Smith): Cũng rất hay ho. Dành cho những người đã đi làm, đặc biệt là những người đã có sự thăng tiến hoặc thành công nhất định. Mình cũng nghĩ mình chưa thấm hết được cuốn này. Chắc tại mình chưa làm sếp lớn hoặc là nhân vật có ảnh hưởng quan trọng đối với công ty.

- Strengthsfinder 2.0: Hay. Đáng đọc để biết. Dạng personality identify này có vẻ là hơi nhàm chán lắm rồi nhưng cuốn này thì đúng hay. Có điều cuốn này thì không mượn đọc được. Ai chưa biết về nó thì có thể hỏi bác Google.


Sách tiếng Việt:


- Điệp viên của Chúa (Juan Gomez Jurado): Tạm được. Thể loại trinh thám giết người. Không đến nỗi quá chán nên có thể đọc một lèo từ đầu đến cuối.

- Kafka bên bờ biển (Haruki Murakami): Cố gắng cho mình thêm một cơ hội với bác Murakami nhưng vẫn thất bại. Mình không hợp với bác này. Mặc dù so ra thì cuốn này cũng có chút khác lạ so với những cuốn kia của bác. Một số hình ảnh trong truyện khá hay. Chấp nhận được, nếu so với Rừng NaUy.

- Nhạc đời may rủi (Paul Auster): Nội dung tạm được nhưng lối hành văn và dẫn truyện thì chán. Mua cuốn này vì do Trịnh Lữ dịch. Hoặc có lẽ kì vọng hơi quá nên thất vọng.

- Người trong bóng tối (Paul Auster): Mình không ham bác này nhưng lại vẫn mua vì lại do Trịnh Lữ dịch. Hơn nửa cuốn khá được. Là lạ, đủ để không buông sách xuống. Nhưng đoạn sau dở dần và gần đến đoạn kết thì vô duyên thành ra nhạt nhẽo đến cuối truyện luôn. Hố hàng. Từ nay chắc không đọc của bác này nữa.

- Điệp viên hoàn hảo (Larry Berman): Đáng đọc. Nên đọc. Có một số đoạn liên quan đến chính trị nhiều quá nên mình ngu ra, ù ù cạc cạc. Nhiều tình tiết diễn biến đan xen nhiều bên nhiều phía trước sau tán loạn nên mình cũng ngơ ngơ, tư duy không kịp nên bị rối loạn chút. Song, nhìn chung lại thì hay. Tại mình hơi chậm thôi.

- Cõi người ta (Saint Exupery): Tác phẩm thứ ba của Saint Exupery mà mình đọc. Không thể sánh với “Hoàng tử bé” được. Nhưng người ta cũng chỉ cần một tác phẩm để đời thôi chứ cần gì nhiều.

- Pháo đài trắng (Orhan Pamuk): Tạm được. Nội dung hay, ý tưởng lạ. Khúc đầu hơi ề à, khúc giữa hay hơn chút, đoạn cuối đoán được nên hơi chán. Phần do cách hành văn và dẫn truyện nhàm quá. Chú thích là vẫn chưa đọc 2 tác phẩm kia của bác này là Tên tôi là Đỏ và Tuyết.

- Không lấm máu (Alessandro Baricco): Riêng mình thì thấy hay hơn “Lụa”. Có lẽ do nội dung hấp dẫn mình hơn câu chuyện của “Lụa”. Chấp nhận được.

- Xạ thủ nằm bắn (J.P. Manchette): Cái này đọc lúc mình học lớp 9 thì chắc thấy hay. Bây giờ thì thà xem phim hành động còn hơn.

- Người anh em sói (Michelle Paver): Thử lại với thể loại kiểu kiểu “Biên niên sử bóng tối cổ đại” nhưng cũng không mấy thành công. Có vẻ là mình hết thích loại này rồi.

- Tuyết (Maxence Fermine): Dở tệ. Vô duyên hết chỗ nói. Đúng là mình không hợp tư tưởng Nhật.

- Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (Nguyễn Nhật Ánh): Dễ thương. Khỏi quảng cáo, chắc hầu hết mọi người đều đã đọc.

- Đừng nói một ai (Harlan Coben): Thể loại trinh thám hành động gay cấn hồi hộp. Nhưng thật ra thấy cũng thường. Đủ để đọc qua ngày nếu không có gì đọc. Chẳng qua là đọc xong thì không có gì đọng lại trong đầu hết. Đúng truyện giải trí, đọc như xem phim giải trí.

- Độc hành (Peter Behrens): Được. Không thể nói là xuất sắc nhưng có một số đoạn trong truyện rất gây cảm xúc. Lối dẫn truyện và hành văn không có gì đặc biệt nên không thật sự cuốn hút. Chỉ là để lại được một số hình ảnh và câu nói sau khi gấp sách lại.

- Cha và Con (Cormac McCarthy): Hay. Nội dung lạ và nhiều ý nghĩa. Xây dựng hình tượng nhân vật khá. Đoạn kết không được như mong đợi nên vẫn chưa thể xem là xuất sắc.

- Điều chắc chắn (Madeleine Thien): Khá được. Nội dung có vẻ cũng rất bình thường nhưng cách gợi lên những trăn trở lại rất khéo. Những băn khoăn rất thật sẽ khiến những ai đã từng ở trong cùng hoàn cảnh cảm thấy thật gần. Ghi chú thêm là có cảm giác tác phẩm chưa được dịch tốt lắm vì nhiều chỗ tạo nên sự nhàm chán rất gượng gạo, cảm giác vậy. Nếu có cơ hội đọc nguyên tác thì sẽ đọc xem sao.

- Giết con chim nhại (Harper Lee): Đọc lại vì hầu như đã quên gần hết. Vẫn thấy nó không tệ. Thật sự đây là một cuốn sách hay. Tuy nhiên, có vẻ là mình đã chán phải đọc truyện kể khổ, nhất là về thân phận người da đen (mà thân phận nào đi nữa cũng vậy). Mình cảm giác rằng truyện dù có cố gắng vẽ lên những điều tốt đẹp hơn cho nhân vật nhưng vẫn chỉ dừng lại ở nơi nào đó. Mà nơi đó vẫn chưa cho ta được cảm giác đẹp đẽ.

- Cửa hành dành cho những kẻ ngán sống (Jean Teule): Rất lạ. Ý tưởng quái quái đủ để giữ người đọc lật sách. Nhiều chi tiết mô tả hay. Song cũng có nhiều đoạn viết lằng nhằng quá. Diễn biến tâm lý và sự thay đổi của các nhân vật trong truyện là có thể đoán được nhưng cách truyện dẫn dắt lại hơi chán. Chả biết có phải dụng ý của tác giả hay không mà chính cái việc câu chuyện trở nên đều đều và dễ biết đó lại làm mình chưng hửng vì cái kết thúc “cụt nghẻo”. Kết thúc không vô duyên nhưng làm mình như bị hụt vì không nghĩ đến điều đó, chưa từng nghĩ đến điều đó trong suốt câu chuyện. Vậy thôi cũng thấy là nó cũng đáng để đọc rồi, dù chẳng phải hay ho xuất sắc gì lắm.

- Chỉ tại con chim bồ câu (Patrick Suskind): Truyện hay. Cực ngắn. Nói mắc cười thì không chính xác lắm nhưng có cái dí dỏm rất nhẹ rất khéo rất dịu. Vẫn đúng kiểu văn học Đức, triết lý và thâm thúy...

- Bắt trẻ đồng xanh (J.D.Salinger): Đang đọc. Giọng văn không dễ thương chút nào nhưng truyện dễ thương.

Còn một vài cuốn nữa (Truyện kể Do Thái, Bí mật dầu lửa, Mưa mặt nạ, Lý Lan 8 Harry Potter, Người vô tội, v.v...), nhưng một là do bài viết dài quá rồi, hai là mình không ấn tượng gì về nó thì chắc là nó chán lắm, khỏi kể chi mất công. Hiện những sách đang chờ đọc là: Người chậm, Di sản của Eszter và Người thầy (update là đã đọc xong!)

Vẫn đang tìm mua: Bố đã từng yêu, Nhật ký bí mật của Chúa, Một cái chết rất dịu dàng, Đi tìm sự thật biết cười, Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, The book thief, Từ điển Khazar (update là đã đọc Bố đã từng yêu, Một cái chết rất dịu dàng, Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, đang đọc The Book Thief, còn lại vẫn chưa tìm ra hichic)

Đã tìm được Nghệ nhân và Magarita bản dịch mà danh từ riêng không bị phiên âm, có điều là trên mạng nên phải in ra đem về đọc. (update là lười quá nên vẫn chưa đọc)

Dự định lôi ra đọc lại Mặt trời nhà Scorta. (chưa làm được)

Những sách đã ngăm nghe nhưng chưa mua: Người đua diều, Khoảng trời mênh mông, Bay đêm (vẫn chưa mua)

Ai có Những kẻ thiện tâm thì cho mượn đọc thử với , tại không có ý định mua nhưng vẫn muốn đọc cho biết . (chưa đọc)

Dạo này sách tràn ngập mà sách hay thật sự không bao nhiêu. Nếu có thời gian sẽ viết một bài đúc kết về xu hướng đọc sách của mình .
 

Copyright 2010 Gái Joey.

Theme by WordpressCenter.com.
Blogger Template by Beta Templates.