blast

Không cần phải có trí tuệ phi thường
để có thể sống một cuộc đời có ích thú vị.
[Trích của Cafe Sữa]

Đã chuyển sang nhà mới: www.joeyle.wordpress.com
Showing posts with label Lảm nhảm. Show all posts
Showing posts with label Lảm nhảm. Show all posts

Wednesday, July 20, 2011

Kết quả bói sao cho thấy mình mang đầy những tố chất để làm gián điệp.
Phải đi học tiếng Trung Quốc thôi hức hức...



[12 chòm sao và nhiệt độ của tình yêu]
Bạch Dương —— 20℃, Kim Ngưu —— 8000℃ , Song Tử —— 0℃
Cự Giải —— 30℃, Sư Tử —— 40℃ , Xử Nữ —— 70℃
Thiên Bình —— 50℃ , Thiên Yết —— 1000℃ , Nhân Mã —— 10℃
Ma Kết —— 100℃ , Thủy Bình —— 80℃, Song Ngư —— 700℃


[Nếu sống trong thời đại Vua chúa, 12 chòm sao sẽ là ai ?]
Bạch Dương (đại tướng quân), Kim Ngưu (quản ngân khố), Song Tử (gián điệp ngoại bang), Cự Giải (hoàng hậu), Sư Tử (quốc vương), Xử Nữ (quan tư pháp), Thiên Bình (quan ngoại giao), Thiên Yết (cẩm y vệ), Nhân Mã (hoàng tử), Ma Kết (quân cơ đại thần), Thủy Bình (khâm sai đại thần), Song Ngư (vương gia).


[Chức nghiệp của 12 chòm sao khi hoạt động với "trang phục đen"] Sư Tử (đả thủ), Xử Nữ (thần trộm), Thiên Bình (tay trong), Thiên Yết (thích khách), Nhân Mã (tay bắn tỉa), Ma Kết (đại ca XHĐ), Thủy Bình (phần tử khủng bố), Song Ngư (sát thủ), Bạch Dương (cường đạo), Kim Ngưu (buôn độc phẩm), Song Tử (gián điệp), Cự Giải (hải tặc)


[Vũ khí thích hợp với 12 chòm sao khi cần :D]
Bạch Dương (đao), Kim Ngưu (ngân phiếu), Song Tử (các loại luôn), Cự Giải (nhãn thần), Sư Tử (nam dùng Kích, nữ dùng Roi), Xử Nữ (thương), Thiên Bình (nam dùng kiếm, nữ dùng lụa), Thiên Yết (ám khí), Nhân Mã (cung tiễn hoặc tay không), Ma Kết (kim cương trượng), Thủy Bình (Vũ Khí Kỳ Môn), Song Ngư (Trích Diệp Phi Hoa)


[Tính cách ẩn tàng của 12 chòm sao]
Xử Nữ (háo sắc), Ma Kết (lãng mạn), Thiên Bình (nhỏ mọn), Song Ngư (máu lạnh), Thủy Bình (hạ mình cúi đầu), Thiên Yết (dễ cảm động), Sư Tử (để ý người khác), Song Tử (nước mắt bí mật), Nhân Mã (có trật tự), Bạch Dương (thích làm việc nhà), Cự Giải (có tính mạo hiểm), Kim Ngưu (ăn gian).


Ôi, mạnh mẽ lên, hỡi trái tim yếu mềm :">

Sunday, May 8, 2011

Mấy hôm nay ăn cuồng loạn. Ăn đến nỗi danh tiếng lan rộng khắp năm châu bốn bể. Bay từ văn phòng này sang văn phòng kia, lan từ lầu này sang lầu nọ, đến cả anh giữ xe anh bảo vệ lẫn chị cleaner cũng biết luôn. Thật đúng là điều tốt đồn nhanh điều lành thổi xa =))

Như để đánh dấu mốc vĩ đại cho những ngày vì yêu thương mà không từ bỏ...ăn, kim bàn cân đã hiên ngang điểm số 48.

Ồ de.



***



Ngày tháng tư trôi chậm.
Thấy rõ từng gợn mây biến hình trên bầu trời,
Nghe rõ từng giọt mưa va vào nhau khúc khích,
Cảm rõ từng cơn gió lùa qua tóc rối,


A,
Tóc đã dài hơn rồi nhỉ?
Ngày tháng cũng đã dài hơn nhiều...



***



Bao giờ cho đến tháng năm?
Còn ai đợi chờ những lời hứa?
Chưa đến tháng năm mà lòng cuồng dại quá.

Thèm cái bánh tiramisu đắng đắng béo béo thơm thơm,
Thèm tiếng đàn nhẹ nhẹ ngân ngân ngút ngút,
Thèm gió biển nồng nồng mặn mặn chát chát,
Thèm núi rừng xanh xanh lạnh lạnh cao cao,

Ước gì lại được đứng trên đỉnh núi,
Ước gì lại được ngồi trong rừng sâu,
Ước gì lại được nằm ngay cạnh biển,
Ước gì lại được những ngày ngông...



Thèm say như côn trùng bay(*)
Facebook không có chức năng chèn nhạc vào blog. Mặc dù tui cũng không đủ não để làm chuyện đó. Hồi còn Yahoo360 tui cũng làm được vài lần theo sự hướng dẫn tận tâm tình của bạn bè. Mà rồi nó phức tạp quá nên tui cũng thôi.

Rốt cuộc, tui vẫn chỉ là một đứa thích vào blog bạn tui, ngay khi nó chưa viết bài mới, chỉ để nghe nhạc nền của nó.

Không hiểu sao cùng bản nhạc đó nghe đơn lẻ lại không hay bằng khi nó làm nền cho một cái blog...

Tui ước gì mình được làm một bản nhạc hay như thế.

Friday, February 25, 2011

Một. Tội nạy tụi bực mịnh quạ tụi việt dậu nặng hệt luộn.



Hại. Tụi việt nhựng hại cại nột "Cộng bặng vợi ược mợ" rội "Chuyện buộn thiện hạ". Nhựng khộng cại nạo xọng. Cự nựa chựng lạ tịt ỵ.



Bạ. Dạo nạy nhiệu chuyện bực mịnh lặm. Tị rạ mị sụ ợ Tụ Lợ Jụ ngạy cạng dợ ẹc. Mạ tụi nghẹo quạ. Khộng dạm mụa tị rạ mị sụ cụa Brẹt Thọt. Lợ ghiện một phạt chặc chệt quạ.



Bộn. Tụi lại cọn đạng thẹm ặn chẹ đậu ngự, đậu hụ nược đượng, xoại sộng chậm mặm đượng, vạ...mực nượng muội ợt.



Nặm. Tụi lại cụng muộn mụa sạch. Cọ 7-8 cuộn thội. Tụi muộn mụa chọ chặn chục luộn mạ chặc khộng ại xạch vệ chọ tụi.



Sạu. Tụi thị tiệng ạnh rạ kệt quạ bặng nặm ngoại. Tụi cọn chựa kịp vụi mựng thị phạt hiện mậy đựa mợi vộ cộng tỵ điệm thị cạo chọt vọt. Tụi thậy nhự mịnh sặp hệt thợi tợi nợi rội.



Bạy. Tui quyệt định thị cại bặng thiệt ghệ gợm đệ nậng cạo tịnh thận bạn thận. Nhựng tụi phạt hiện lạ sệp tụi nặm ngoại cụng quạ Sịn Gạ Pọ thị mạ...rợt.



Tạm. Cộng nhận, tụi tụy nghẹo mạnh liệt nhựng thượng cọ nhựng ược muộn rật ... bại liệt.





Việt dậu nặng mệt quạ tạ =))

Saturday, February 12, 2011

Dạo này tui ghiện National Geographic (mà ít nhiều đã dẫn đến hội chứng Tanzania đó đó).



Ngoài những tiết mục hết sức thú vị về đủ loài sinh vật trên cõi đời, nó cũng có những chương trình như History's Secrets hết sức quải đạn =))



Tui không sao hiểu được niềm đam mê của các bác đó khi cặm cụi tìm hiểu cái chết của một ông nào đó không hề quen biết. Mà vì nó xưa lơ xưa lắc rồi nên chỉ có mỗi cuộn băng ghi hình đen trắng mờ nhách và vài bản ghi chép. Vậy mà mấy bác cũng ráng tìm cách xác định xem ông kia bị bắn bao nhiêu phát đạn bằng cách dùng công nghệ cao gì đó phân tích âm thanh, rồi chứng minh rằng ông đó bị bắn nhiều hơn một phát, trong đó chắc phải có một phát nằm ngay dưới nách, một phát ngay eo gần xương chậu và một phát sau đầu sát kế bên lỗ tai. Cuối cùng họ kết luận rằng: Tất cả là giả thiết!



Vẫn chưa thấy gì liên quan đến tựa đề bài.



Vui ở chỗ là ngay sau khi tui cảm thấy mình thiệt rảnh hơi ngồi lóng tai lên nghe cái nghiên cứu cao siêu đó của CIA, nó có ngay một đoạn làm tui thích thú. Nó nói về sự nhột.



Có 2 loại nhột:



- Nhột sơ sơ (tên gọi khoa học là knismesis mà thật ra lúc coi tui lo tập trung nghe nên không nhớ nổi cái chữ này, phải google mới có đó): xảy ra khi có sự di chuyển rón rén trên bề mặt da, ví dụ như côn trùng hay con gì đó bò trên tay chân đùi bụng... Có vẻ như chỉ có con người mới cảm giác nhột kiểu này, mấy con khác thì không (nó nói nhanh quá nên tui cũng không chắc là điều này chắc chắn bao nhiêu phần trăm).



- Nhột quằn quại (gargalesis): xảy ra khi lặp đi lặp lại sự tác động lên những vùng nhột nhẹ với cường độ mạnh hơn. Cái này thì có nghiên cứu cho rằng con chuột cũng biết nhột.



Nó giải thích tại sao người ta chọt mình thì nhột mà mình tự chọc léc thì không nhột. Nó đồn là cảm giác nhột có được thì cần một lượng bất ngờ nhất định. Và cũng liền có người cặm cụi ngồi nghiên cứu cố chứng minh điều này. Kết quả đưa ra là não chúng ta có cơ chế phân biệt cảm giác tự mình gây ra với cảm giác do người khác tác động.



Hèn chi tui tự chọc léc cũng thấy nhột -.-
by Joey Le on Sunday, January 16, 2011 at 11:47pm

Nhân dịp trả tag cho em Dương...


1.Tên bạn là gì?
Que Củi

2. Ngày /tháng/năm sinh? sinh vào mấy giờ?
9h55 - 30/05 – khai hết vậy có bị ghi vào tờ giấy dán lên hình nộm không ta :-S

3. Giới tính?
Hồi xưa thích làm con trai, bây giờ thấy làm con gái cũng không tệ

4. Ở nhà hay được gọi là gì?
Trâm

5. Nickname hay sử dụng nhất là gì? Tại sao lại có nick như thế? Có từ bao giờ?
Joey – Lâu quá quên rồi

6. Thích màu gì nhất?
Trắng và tím

7. Thích hình gì đặc biệt ko (ví dụ như trái tim, hoa, ngôi sao…blah blah…)


8. Thích hoa, cây cỏ ko? Thích loài hoa (cây cỏ) nào nhất?
Thích thiên nhiên, cây cỏ hoa lá thiệt là thích hết, không chơi đồ giả
Hoa gì màu trắng là thích

9. Thích động vật không? Thích con gì nhất? Nhà có nuôi con gì ko?
Thích. Trừ con-mà-ai-thân-với-tui-cũng-biết-nó-là-con-gì-đó.
Nhà không nuôi con gì nhưng vật nuôi trong nhà có vẻ là con thằn lằn.

10. Có bị dị ứng vs cái gì không?
Kim loại xi mạ

11. Ghét loại thức ăn hay hoa quả, rau củ nào đặc biệt ko?
Mỡ, da, xương; sầu riêng, mít tố nữ, trứng cá; hành, tỏi

12. Có style thời trang riêng không? Là gì?
Thời trang đơn giản và thoải mái, miễn sao không chật không bó không ôm không nghẹt thở là được.

13. Thích nhắn tin sms ko? Có bao nhiêu tin nhắn trong điện thoại rồi?
Lười vô biên.
Chưa từng đếm.

14. Thích chat ko? Có bao nhiêu friends trong list yahoo rồi? Thích chat vs ai nhất? Có bh để Invi ko?
Lười vô hạn.
Chừa từng đếm.
Chỉ chat với các tình yêu.
Hầu như luôn luôn để invi.

15. Thích nấu ăn ko? Nấu ngon ko? Thích ăn đồ ăn ai nấu nhất?
Tùy hứng.
Tùy món.
Sư phụ.

16. Thích làm việc nhà ko? Chăm làm ko ?
Tùy hứng.
Không làm mà được =))

17. Thích môn học nào nhất? Giỏi nhất môn nào?
Môn nào mới lạ hấp dẫn và vui là thích.
Môn nào học nghiêm túc là giỏi.

18. Có chơi game online nào ko? Level bao nhiêu rồi?
Không.
Chỉ chơi bookworm. Level 28 :”>

19. Thích thể loại phim gì nhất? Thần tượng diễn viên nào thế?
phim sử thi, cổ trang, walt disney
chả thần tượng ai
(câu này giống y chang gái em hehe)

20. Thích thể thao ko? Thích chơi hay xem hơn? Có chơi môn thể thao nào ko? Giỏi đặc biệt môn nào?
Thích chơi lẫn thích xem
Bóng đá, bóng rổ, bơi lội, leo núi và nhảy dù
Bơi cũng khá :D

21. Thích thể loại nhạc nào nhất? Có thần tượng ca sĩ hay nhóm nhạc nào ko?
Nhạc có giai điệu nhẹ nhàng, thường là nhạc buồn.
Không có thần tượng.

22. Thích tham gia hoạt động xã hội ko? Có hay tham gia ko? Hiện giờ thì sao?
Cái này chắc phải viết thành cả bài văn.

23. Có biết uống rượu, bia ko? Tửu lượng khá ko? Uống từ năm bao nhiêu tuổi rồi?
Hồi xưa uống dữ lắm.
Giờ bỏ rồi.

24. Đang sử dụng phương tiện đi lại gì? Thích đi bằng gì nhất?
Xe máy.
Xe đạp.

25. Thích đọc truyện tranh cả xem phim hoạt hình ko? Còn truyện ngắn và tiểu thuyết thì sao?
Thích hết (nội dung giống y chang gái em, thay đổi chữ cho đỡ nhàm hehe)

26. Đã tự mình kiếm ra tiền chưa?
Em nó lăn lộn mót tiền từ rất sớm.

27. Nhà có mấy anh chị em? Yêu ai nhất trong nhà? Yêu gia đình mình ko?
3 chị em.
Dương Quý Phi.
Nhà mình không yêu hổng lẽ yêu nhà khác +_+

28. Yêu ai bao giờ chưa (t/y nam nữ í)? Có ny chứ?
Yêu say đắm. Yêu cuồng dại. Yêu, yêu nữa, yêu mãi.

29. Tính cách như thế nào? Trầm hay sôi nổi? Nói ít hay nhiều? Hòa đồng ko?
Rối hơn len.
Khi sôi khi trầm.
Khi nhiều khi ít.
Hòa đồng hòa hợp hòa bình, chỉ không hòa tan.

30. Người bạn thân nhất tên là gì? Chơi vs nhau từ bao giờ? Nam hay nữ thế?
là bà củi, chơi từ lúc 5 tuổi
(đổi lại thì là: gái em, từ lúc 10 tuổi)

31. Sinh nhật thích được tặng món quà như nào nhất? Thiên về giá trị hay tình cảm? Có món quà nào đặc biệt nhất đối vs mình từ trước đến giờ ko? Là thứ gì thế?
Quà tình cảm nhá.
Sinh nhật năm rồi là nhất á ^^

32. Tính cách bây giờ có thay đổi gì so vs ngày trước ko? Tích cực hay tiêu cực?
Cả hai.

33. Có nhạy cảm ko?
Tùy lúc.

34. Đã từng đoạt giải gì chưa? Là giải gì thế?
Cấp thành phố là hết mức rồi.

35. Đã bao giờ làm lớp trưởng chưa?
Cộng lại là 6 năm tất cả.

36. Có nóng tính ko? Đã bao giờ nổi nóng và đập phá lung tung chưa?
Lạnh quéo.
Chưa bao giờ.

37. Có hay khóc không? Lần khóc gần đây nhất là khi nào? Lí do là gì thế?
Hồi xưa thì không. Bây giờ đỡ nhiều rồi.
Quên rồi =))

38. Có ước mơ hoài bão gì ko? Có định hướng rõ ràng cho tương lai ko? Là gì thế?
Mơ nhiều giấc mơ.
Nguyên cái danh sách những điều cần làm trước khi chết.

39. Có thích những lúc chỉ có một mình ko? Có hay cảm thấy cô đơn ko?
Thích.
Không.

40. Thích 1 cuộc sống xa hoa hay giản dị? Thích sự bận rộn hay nhàn hạ? Thích làm việc để kiếm ra tiền hay hưởng thụ tiền từ trên trời rơi xuống?
Tùy hứng =))

41. Bạn có tin rằng bạn có thể làm cho người khác hạnh phúc ko? :)
Chắc chắn.

42. Suốt hơn một năm trời, mình đã viết nhiều hơn. Nhưng mỗi khi lên Facebook vẫn chẳng thấy mọi người viết gì mấy, những người viết hay và hay viết hồi yahoo 360 đâu hết rồi nhỉ? Vì Facebook bị chặn xuôi chặn ngược? Hay vì lí do gì khác? Ngày xưa người ta siêng viết thư tay, sau đó không viết tay nữa mà gõ máy tính, bây giờ đến cả gõ máy tính mà cũng lười luôn sao…

43. Mấy bạn không ai viết cho mình đọc. Thế là mình phải tự lôi mấy thứ mình viết lảm nhảm ra đọc lại cho đỡ buồn. Tự nhiên tui thấy thích đoạn này:

Trích đoạn cuối trong bài viết của bạn Tooc:

“…Tui luôn buồn khi tui hay bất kì ai phải quên đi chuyện gì đó trong đời. Mọi thứ thuộc về cuộc sống này là quý giá và không đáng để bị trôi tuột đi. Thời gian đã làm quá nhiều điều xấu. Chúng ta cũng đã làm quá nhiều điều xấu. Nhưng tui nghĩ, không việc xấu nào bằng mình quên mất một điều tốt đẹp mà từng an ủi, vỗ về mình. Mỗi ngày là một giấc mơ. Rối có lúc tui sẽ thức dậy và bắt đầu vẽ lại, một bức tranh rạng rỡ của riêng mình, có khi cũng chỉ là một cái bình hoa với anh tráng sĩ, cây kiếm đã ngắn và nhỏ hơn, không quan trọng. Cuối cùng, tui ko quên. Tui nhớ hết mọi thứ.” (ước gì mình được như anh ấy hichic)

Tui mừng quá trời. Vì tui còn giữ lại mấy bức tranh hồi xưa tui vẽ. Có cái bình hoa đánh bóng xấu hoắc, có chú bộ đội về làng mặt méo xẹo, có cả bức vẽ chân dung được thầy chấm điểm thiệt cao vì thầy bảo là tự nhìn vào gương mà vẽ được vậy thì giỏi lắm. Thiệt ra thì tui vẽ Việt Trinh. Tội cô này ghê!

Vậy đó, tui vẽ không đẹp như em Dương, càng không vẽ đẹp bằng Abinh, và dĩ nhiên cũng không sao vẽ đẹp bằng bạn Tooc (nghĩ vậy chứ chưa thấy bức vẽ nào của bạn). Tui quen nhiều đứa vẽ đẹp lắm, thậm chí có đứa chỉ vẽ đẹp một số thứ nhất định thôi. Nhưng tui nghĩ rằng ngồi vẽ cái mình thích mới là điều thú vị.


44. Tui thật sự rất sợ mình sẽ quên nhiều thứ đáng phải nhớ trong đời. Cho nên tui vẫn đang cố cặm cụi viết mỗi ngày. Viết cho chính tui sau này đọc lại.


Tui thích số 4. Dừng lại ở số 44 thiệt đẹp.
Tui cũng thích số 8. Có người nói tui sẽ sống được đến 88 tuổi lận.

Thật ra thì dù tui không sống được đến 88 tuổi cũng không sao.

Chỉ là...

Sau rất nhiều nỗ lực để có thể sống và làm việc như một-người-bình-thường-không-bị-chứng-mất-trí-nhớ, tui đang đứng trước tình cảnh là trí nhớ tồi tệ của mình gây hậu quả nghiêm trọng cho công việc của tui.

Tui ghét cảm giác thấy mình là một người kém cỏi và vô dụng.

Wednesday, November 10, 2010

1. Tui lại lăn qua viết nhảm trong khi còn một cái presentation phải hoàn thành trước sáng mai.

2. Tự nhiên tui nhớ tóc dài. Thèm mặc áo dài, xõa tóc đến nửa lưng, ôm bó sen trắng…

3. Tui sắp đi Quảng Bình rồi mà mấy hôm nay cứ mưa hoài. Chắc tui phải đem theo đồ bơi và kính bơi quá. Phải tranh thủ đi thuê chân nhái và bình oxy nữa. Nhiều việc phải làm quá...

4. Sáng nay thức dậy người ngợm vẫn ê ẩm. Mặc áo đầm đi ra chành xe gửi hàng vì nghĩ sau đó phải đi lên công ty liền. Ai dè rốt cuộc thành ra nhún nhảy trong cái áo đầm mà khiêng 77 thùng nước mắm, lần thứ ba trong vòng hai ngày. Bây giờ thì hoàn toàn không xác định được mình mỏi chỗ nào.

5. Xong việc thì tui chạy xe lên công ty. Đi trên đường mà buồn ngủ tê tái, nên tui đành vừa lái xe vừa…ngủ gục. Chạy đến cửa công ty thì vẫn thấy buồn ngủ nên quyết định quay xe về. Trên đường về thì quyết định đi mua cái túi xách to hơn…để đựng tiền ủng hộ của các bạn =)) Thế là tui mua được một cái giỏ màu tím than. Các bạn có đóng góp thêm nữa thì cứ tự nhiên nhá hehe

6. Tui chưa kể cái đoạn ở cửa công ty. Tui nhận được một gói quà từ tay anh bảo vệ, chỉ có tên người nhận là tui. Lâu quá không được ai cho quà nên hí hửng mở ra tại chỗ. Thấy có hai cái áo đầm xinh thiệt là xinh, cả hai đều size S của mình nữa chứ. Nhưng không tìm ra cái chỗ nào có ghi tên người gửi. Hỏi anh bảo vệ thì anh bảo vệ bảo không nhớ gì, vì mỗi ngày anh nhận đồ gửi nhiều lắm. Tui có thử tư duy nhưng không ra là ai. Mà tui tư duy quá là tui lại…buồn ngủ. Cho nên tui quyết định cầm gói quà quay xe về luôn. Của ai gửi nhầm thì ráng chịu. Về nhà tui đem nó đi giặt luôn, mai mốt cứ mặc thôi chứ biết làm sao bây giờ =))

7. Tui thích số 8 mà viết nãy giờ cũng chỉ mới được tới số 7.

8. Bây giờ mới được số 8 rồi nè hê hê.


[Hình minh họa mang tính tự kỷ] Do vẫn uất ức bà bác sĩ dám bảo là mình "có vẻ hơi nhiều nội tiết tố nam quá", nay ta post hình tung xòe cho đỡ tủi thân hichic

Thursday, October 14, 2010

Sáng sớm thức dậy, mơ màng mở mail, nguyên cục tiền rớt ngay vào đầu.

Thế là hí hửng quá độ cắm đầu làm nửa tiếng đã xong cái report. Mà tập trung quá mức đến nỗi ngước mặt lên thấy xung quanh lung linh rung rinh.

Không hề chi. Vẫn phăm phăm ra khiêng cái lò nướng từ trên cao xuống để làm món cá nướng giấy bạc. Mà bưng ngược nên phụ tùng trong lò rớt ra loảng xoảng.

Không hề chi. Rớt thì lụm, xong thì ướp cá nhét vào lò, nhấn nhấn vài phát. Xong hết trơn, hậu quả là bây giờ lại rảnh.

Không hề chi. Rảnh thì lăn qua viết phục vụ bản thân và hành hạ kẻ qua người lại. Có điều là nói dài dòng quá nên đến phần chính này thì lại quên mất tính viết gì.

Không hề chi. Quên cái này thì bày cái khác. Thông báo với các tình yêu là đầu tháng 11 đi Quảng Bình (cuối tuần đầu tiên) và giữa tháng 12 thì đi Kontum (cuối tuần thứ hai). Ai đang yêu đời tràn trề sức sống thì nhào vô đây. Ai đang buồn tình chán đời muốn tự hành hạ bản thân thì lết vô đây. Ai không vui không buồn không biết làm gì thì cũng lại đây bên tui luôn.


Không hề chi. U đầu. Chạm mạch. Nó thế!

p/s: Thân chủ bị u đầu nhưng thông báo thì nghiêm túc. Hình minh họa mang tính...minh họa. Đề nghị những ai có ý định tham gia chuẩn bị tinh thần cười loạn trong thiếu thốn như thế nhá. Ai có nhu cầu xin liên hệ để được tư vấn.

Friday, August 13, 2010

Thứ năm ngày 12 tháng 8...

Giấc mơ tối qua có phần kì lạ. Kì lạ hơn những giấc mơ kì lạ nhiều ngày qua.

Những giấc mơ lâu nay vốn minh bạch về cảm xúc, trong khi các chi tiết thường mờ nhạt và lẫn lộn.
Giấc mơ những ngày này khác những ngày trước nhưng lại giông giống nhau:
- Không có nút thắt, không có cao trào.
- Thức giấc không vì một âm thanh hay hành động gì.
- Chỉ có sự việc, không có cảm xúc.
- Cảm giác trong giấc mơ là hoàn toàn trống rỗng.
- Cảm giác về giấc mơ lại rất rõ ràng.
- Khi thức dậy nhớ từng chi tiết: từ cái nghiêng đầu đến mỗi ánh nhìn, từ cái vành nón đến nếp nhăn trên áo.
- Cảm giác thì vẫn cứ mơ hồ, chả biết trong mơ mình nghĩ gì hay cảm thấy gì.

Tuy nhiên, những giấc mơ lại cứ đúng như mong muốn trong lòng mình. Cứ như mình muốn gì thì mơ được nấy.


[Hình: Hakin]

Thứ sáu ngày 13 tháng 8...

Dạo này mình đáng sợ đến mức có thể điều khiển giấc mơ theo ý muốn. Sau nhiều ngày liên tiếp mơ thấy những điều mình muốn, sáng sớm hôm nay thêm một minh chứng hùng hồn.

Số là thiên hạ đồn ầm sẽ có mưa sao băng. Mình đã từng thức canh mưa sao băng 2 lần và đều thất bại nên dù lu bu đến 1h30 rồi vẫn không định thức thêm nửa tiếng nữa để xem sao băng. Đó giờ mình chỉ tưởng tượng đến cảnh sao băng xẹt xuống, mình ước cái xoẹt rồi đi ngủ. Nhưng nghĩ vậy thôi chứ cũng chẳng cần, mình vẫn đi ngủ.

Mình ngồi ngoài ban công, nhìn lên trời. Vài ngôi sao lấp lánh. Một ánh chớp lên và xẹt qua. Mình ước ngay như thể đã chuẩn bị sẵn từ chục năm trước. Sau đó thêm một sao nữa băng chéo tầm nhìn. Mình lại ước, cùng một điều ước ấy…

Mình đã ngồi đó nhìn rất nhiều ngôi sao xẹt xuống sau đó. Cảnh tượng đó thiệt đẹp lung linh. Và mình cứ thế chỉ nhìn ngắm và không ước thêm lần nào nữa hay ước thêm điều gì nữa. Mình không tham lam nhiều ước mơ, mình chỉ ước mơ một điều tham lam thôi.

Sáng dậy thấy bà con lại cay cú chẳng thấy sao băng gì ráo. Mình cười thầm. Mình có hai ngôi sao của mình rồi.

Thứ sáu ngày mười ba luôn là ngày may mắn vì một lẽ đơn giản: có phải thứ sáu nào cũng nhằm ngày mười ba được đâu, lâu lâu mới có một ngày, phải tận hưởng.

Monday, August 9, 2010

Vứt vào sọt rác cái bài buồn thê lương với mưa đêm, gió lạnh và biển tím tái. Gút lại còn hai điều:

1. Tóc dài dễ rối. Khi tay rít nước biển thì càng không sao gỡ tóc được.

2. Sự liều lĩnh luôn là tổng của hai phần bằng nhau gan dạ và ngu ngốc.

Ghi lại để nhắc bản thân nhớ.

Thursday, August 5, 2010

Hai hôm nay không một giọt mưa chạm đất. Nắm bàn tay lại mà ngón tay như trượt khỏi da. Mọi thứ khô khốc đến kì lạ. Muốn chạy một hơi chục cây số chỉ để bàn tay có mồ hôi. Nhưng chẳng biết vì lười hay vì sợ hãi những thứ liên quan mà cứ ngồi mãi một chỗ.

Giấc mơ đêm qua thiệt là đẹp. Vẫn là giấc mơ bay lượn quen thuộc từ nhỏ. Nhưng lần này cảnh rất đẹp. Thấy mình cùng vài người bạn thân đi đến một nơi vàng nâu màu thu. Ánh sáng dịu dàng và mát rượi. Xung quanh là cây với lá, bọc lấy một cái hồ rộng lớn, một căn nhà gỗ không phải nằm giữa hồ. Nó nằm đâu đó lệch sang trái hoặc sang phải, nhích lên trên hoặc xuống dưới.

Mình nằm lì trong đó trốn tránh nước hồ trong vắt vì lí do gì không hiểu. Rồi chợt vùng dậy phóng qua cửa sổ. Mình bay lơ lửng trên mặt hồ. Chân đạp chân, chéo hai tay, cởi áo ngoài. Bên trong vẫn là cái áo thể thao ngắn màu tím yêu thích. Cứ thế bay lên cao rồi chúi người xuống nước, bơi vài nhịp rồi lại phóng lên cao. Gió thơm mùi kí ức. Cái áo trên tay biến thành cái đầm voan mỏng khi nào chẳng biết. Tung áo lên và giữ yên người đến khi vừa vặn trong áo.

Người bay, tóc bay, áo bay…

Gió bay, màu bay, hương bay…

Tuyệt nhiên không nhớ được cảm giác lúc đó.

Có lẽ cũng đã bay mất rồi.

Monday, July 19, 2010




Muốn hát vang trước biển
Muốn nhảy múa với chân trần...

Sunday, July 11, 2010

Gái nhà bên nói về chuyện thức đêm, về những cánh cửa đóng mở, và về việc kêu gào khi đứng dưới cái hố do chính mình đào. Cả chuyện những gì tự mình viết ra lại làm mình khóc, đọc lại vẫn khóc.

Tôi cũng vậy.

Thấy lòng mình bạc nhược. Thấy đời mình trắc trở. Thấy bờ vai mệt mỏi. Thấy đôi tay sợ hãi.

Thấy mình…lại khóc.

Em sẽ khóc
Khi nhìn trong khóe mắt
Thấy một mình người đi lại
lang thang
Còn ghì giữ ân tình
trong cỏ nhặt
Múa vi vu vì hẹn với
truông ngàn
(*)

Tôi ghét cảnh tượng này. Thế là đào hố để ở trong đó một mình. Rồi mặc sức gào thét. Mà không có ai đến bên cạnh. Sẽ buồn. Buồn đến nỗi không muốn khóc nữa.

Ngồi im. Không nấc. Không nhìn. Không nghe. Không nhớ gì nữa.
...

(*)Bùi Giáng

Monday, June 14, 2010


1. Thói quen gì mà kì. Cứ đang bận rộn là lại lăn qua viết blog.

2. Sau hai ngày cuối tuần uốn éo học bài, 6h rưỡi sáng nay anh dũng ngồi làm kiểm tra và đã qua trót lọt môn statistical technique.

3. Uống được 36/40 số thuốc thì bắt đầu bị…tác dụng phụ. Không biết tác dụng chính thì khi nào.

4. Cuối tuần coi phim: Wolfman, Remember me và Dear John. Phim nào cũng dở.

5. Đang ngồi ở quán café làm việc.

6. Thèm múa tay da diết nhưng vẫn không phải lúc. Trên đời này cay đắng nhất là cái gì đến không đúng thời điểm.

7. Bài thảo luận đầu tiên về việc sống chung với một người:
Gái chị: Không phải khen chứ T có năng lực đặc biệt
Gái em: Gì?
Gái chị: Ai ở gần T cũng lăn ra ngủ ngon lành, ngủ say sưa
Gái em: Chời, em biết chuyện đó rõ nhất nè, năng lực gì mà năng lực
Gái chị: Chớ sao?
Gái em: Tại ở gần T chán quá =))
Gái chị: Hả???
Gái em: Chả làm gì được, đụng vô là bà đẩy ra, gác cái chân là bà hất ra, để cái tay là bà quăng ra, xích lại gần là bà thủ thế. Chán quá thì chỉ có ngủ thôi chứ sao!
Gái chị: …

8. Hôm bữa ăn tiramisu của LoveBread với Givral, dở tàn nhẫn! Buồn tiếp.

9. Thật ra là đầu giờ chiều phải xong 2 trang đầy đặc chữ này…

9bis. Sáng nay đang viết một bài tựa rất chi dễ thương là “Nhóc tím” mà chưa viết xong đã bị cái mail phang tím mặt mày, khuyến mãi thêm cái tin nhắn nhắc nhở cho tím toàn thân luôn (!)

Sunday, June 13, 2010

Nhỏ vẫn thường lạc hướng dù đang đi trên con đường quen thuộc và phải chạy một đoạn dài ngược lại chỉ để trở lại điểm xuất phát. Nhỏ luôn mất quá nhiều thời gian để bắt đầu lại.

Quá khứ chưa bao giờ là xa xôi khi nó thức dậy.

Thời gian lại là thứ gì đó rất tráo trở. Nó lừa gạt nhỏ bằng những con số và đơn vị đo đếm. Rồi chợt tan chảy như cát trong tay. Nhỏ không nên nắm chặt mà phải buông tay thôi.

Quá khứ xa xôi vốn không cần sự hồi đáp.


Viết cho hôm nay: Chỉ nhớ thôi, đừng nói!

Friday, June 11, 2010

Tối nay vì coi đá banh mà gái thức quá 11 giờ đêm.

Mới đó mà thói quen xấu đã hiện hồn về không muốn ngủ. Hoặc là tại bài nhạc đang nghe tha thiết quá đi.



“If you hear a voice, in the middle of the night, saying it'll be all right, it will be me.
If you feel a hand, guiding you along, when the path seems wrong, it will be me.
There is no mountain that I can't climb, for you I'd swim through the rivers of time, as you go your way, and I go mine, a light will shine, and It will be me.
If there is a key that goes to your heart, a special part, it will be me.
If you need a friend, call out to the wind, to hold you again, it will be me.
Oh, how the world seems so unfair, creating a love that cannot be shared, as you go your way, and I go mine, a light will shine, and it will be me.
I see ever after. There's a place for two, in your tears and laughter. I'll be there for you.
In the sun and the moon, in the land and the sea, look all around you, it will be mine.
There is no mountain that I can't climb, for you I'd swim through the rivers of time, as you go your way, and I go mine, a light will shine, and It will be me.
It will be me… it will be me.”


Tiếng guitar của hắn vẫn rõ từng nốt. Giọng hắn vẫn trầm buồn như ba năm trước…

Có những thứ tưởng đã chết yên lâu rồi. Ai ngờ nó chỉ vờ ngủ say.

Thursday, June 10, 2010

Cám ơn đời một sáng sớm thức dậy, lại có thêm một ngày phải lo toan...

1. Vậy mà hình như vẫn chưa đủ đô. Bằng chứng là gái vẫn nhàn nhã ngồi đây vừa viết blog vừa nghe Linkin Park. Bên cửa sổ kia hộp mail vẫn đỏ lòm lòm đầy màn hình những thư chưa đọc. Bởi mới nói làm cho công ty đa quốc gia vui lắm. Nó có mặt trên 93 quốc gia lận, nhưng mà sếp tui thì chỉ phụ trách có 9 chỗ thôi. Montreal, Bulgaria, Chile, Prague, Blythewood, Asturias, Vilnius, Vietnam và thằng Tàu. Trong đó thì anh Montreal quá xịn, lúc nào cũng tự chạy ro ro chẳng gặp vấn đề gì. Thằng Tàu thì mới teng hồi năm ngoái nên bản báo cáo của ẻm đỏ lét từ trên xuống dưới (có chấm thêm vàng vàng nữa), cho nên ẻm được xử riêng không hà. Vietnam thì có nhiêu chứng chỉ săn hết sạch rồi, thành ra tui không có làm gì dính dáng đến Vietnam hết. Tóm gọn lại thì tui chơi với 6 anh thôi. Nhưng tui đang nói lạc đề rồi. Tui định nói là vì ở tùm lum múi giờ khác nhau, cho nên nếu không tìm được giờ họp mà gửi mail thảo luận là loạn lên hết. 2-3 anh này nói qua lại gần chục mail rồi đi ngủ. Đến khi 2-3 anh kia dậy nhào vô góp ý thì kéo câu chuyện quay về điểm xuất phát. Sếp tui thì cứ bay vòng vòng khắp nơi, tui phải chờ tới chiều mai sếp mới nhảy samba xong và họp với tui. Tui nghi là sắp tới tui sẽ chơi với người tình Brazil nữa là 7 anh. Ngầu.

2. Hôm qua tui làm bài kiểm tra đầu vào môn statistical techniques và chỉ đạt 78%. Rớt nên phải về đọc tài liệu lại. Môn gì mà số đóng vai chính, hình đóng vai phụ, chữ đóng vai quần chúng. Oải.

3. Dạo này cơ thể phải hấp thụ một lượng thuốc tây quá lớn. Mệt.

4. Sinh nhật năm nay bận rộn quá, quên chưa mua thuốc sổ giun định kỳ. Lãng.

5. Bỏ mặc chuyện nước non xã tắc, chuyện nhà cũng không bao giờ xong. Nản.

6. Muốn chơi papercraft mà phải thôi. Cảm hứng tới chẳng đúng lúc. Chán.



7. Đang cố làm quen với ý nghĩ sẽ sống chung với một người mà người đó không phải con em gái mình. Choáng.

8. Lại thèm tiramisu. Buồn.

9. Thật ra là đang viết thiệp cưới. Mỏi.

Wednesday, May 26, 2010

Friday, January 8, 2010 at 11:10pm

Nếu mình làm một ngày trong tuần, mình sẽ là thứ bảy. Ngày cuối tuần được ăn chơi mà sáng hôm sau chưa phải đi làm.
Nếu mình làm một tháng trong năm, mình sẽ là tháng một. Thời tiết đẹp và lại có tháng lương mười ba.
Nếu mình làm một gia vị, mình sẽ là vị cay. Không phải ai cũng ăn được nhưng ăn được là mê.
Nếu mình làm một trái cây, mình sẽ là trái chuối. Ngon và bổ, lại có hình dáng độc đáo.
Nếu mình làm một loài hoa, mình sẽ là hoa dại. Hoang dã mà kiên cường.
Nếu mình làm một kim loại, mình sẽ là thủy ngân. Đẹp nhưng cực độc.
Nếu mình làm một chất khí, mình sẽ không biết là gì. Tại mình ngu môn Hóa, không nhớ cái nào khác ngoài oxy, cacbon với nitơ để chọn.
Nếu mình làm một đồ vật, mình sẽ là cây bút chì. Hông đẹp nhưng tạo nên những cái đẹp.
Nếu mình làm một con vật, mình sẽ là con dê. Tại em Dương nhất quyết mình giống con này.
Nếu làm một khoảnh khắc, mình sẽ là cuối thu. Cứ đẹp đẽ vào lúc người ta hay u buồn nhất.
Nếu làm một món ăn, mình sẽ là cơm. Ai ngán không ăn thì thôi, mình tự ăn.
Nếu làm một màu sắc, mình sẽ là màu trắng. Cuộc đời sẽ vẽ lên nhiều màu khác.
Nếu làm một nhạc cụ, mình sẽ là dương cầm. Không phùng hít thổi hơi, không bấm dây đau tay.
Nếu làm một thành phố, mình sẽ là Nha Trang. Hiền hòa và yêu biển tha thiết.
Nếu làm một nhân vật, mình sẽ vẫn là chính mình. Sống thêm một cuộc đời nữa và theo đuổi tiếp những ước mơ…

Sunday, May 16, 2010


Chỉ có điều là đã mệt quá.
Còn nắng trên đồi. Cuộc đời xa nhau quá.
Em muốn ngồi xuống, khóc.

[Trích blog của Mạn Vũ]
 

Copyright 2010 Gái Joey.

Theme by WordpressCenter.com.
Blogger Template by Beta Templates.