blast

Không cần phải có trí tuệ phi thường
để có thể sống một cuộc đời có ích thú vị.
[Trích của Cafe Sữa]

Đã chuyển sang nhà mới: www.joeyle.wordpress.com
Showing posts with label Chuyện tình. Show all posts
Showing posts with label Chuyện tình. Show all posts

Wednesday, July 20, 2011

by Joey Le on Tuesday, May 24, 2011 at 11:32pm.

[Trích: Chuyện tình để kể trên núi cao]


*

Lần gần nhất gặp nhau là khi nào thì đã quên mất rồi. Làm sao nhớ được đã gõ chữ gì hay đã ậm ừ gì trong điện thoại. Nhưng khi người nói "mới đó mà gần một năm rồi em nhỉ" thì lại nhớ rất rõ điều người đang nói đến.

*

Mọi việc vẫn luôn bình thường như thế.
Lần này cũng vậy.

*

Ta gặp nhau. Và thế là trời mưa.

*

妳見,或者不見我 Nàng gặp, hay không gặp ta
我就在那裏 Ta vẫn ở đây
不悲不喜 Không mừng, không lụy
.
妳念,或者不念我 Nàng nhớ, hay không nhớ ta
情就在那裏 Tình vẫn ở đây
不來不去 Không còn, không mất
.
妳愛或者不愛我 Nàng yêu, hay không yêu ta
愛就在那裏 Yêu vẫn ở đây
不增不減 Không thêm, không bớt
.
妳跟,或者不跟我 Nàng theo, hay không theo ta
我的手就在妳的手裏 Tay ta vẫn nơi nàng
不捨不棄 Không lơi, không siết
.
来我懷裏 Hãy ngả vào lòng ta
或者 hoặc là
讓我住進妳的心裏 dành cho ta một chỗ trong trái tim nàng
漠然相愛 (để đôi ta) bình lặng yêu nhau
寂静歡喜 âm thầm thương tưởng

(Bài thơ này lấy ra từ link: http://blog.daobachlien.com/2011/02/cung-toa-tam-ngoc-2/)

Friday, February 25, 2011

Bởi ta nói...nhiều chuyện nó khổ.
Phải mà cứ lo học hành chăm chỉ thì đâu có việc gì.
Lại đi ngủ gục, rồi lên mạng...hóng chuyện.
Kết quả là viết ra cái này đây...

***

Tình yêu đau đớn nhất trên đời là tình yêu đến khi chết đi vẫn không nói ra được.
Có những người sẵn sàng chấp nhận ôm sự đau đớn đó để nhìn người mình yêu hạnh phúc bên một người khác.
Tức là mình mình đau thôi, không để người mình yêu bị đau.
Phim hay làm vậy lắm.

Còn ngoài đời thì lại có những người yêu nhau nhưng sẵn sàng trân mắt nhìn nhau đau khổ.
Ý là họ nói họ yêu nhau thôi chứ tui không thấy vậy.

Nó khác xa với quan niệm tình yêu mà tui hằng tin tưởng.

Tình yêu tui nói đó là mưu cầu hạnh phúc cho người mình yêu.
Khi họ ở bên mình họ cũng hạnh phúc mà khi không ở bên mình họ cũng được hạnh phúc.
Nó chắc chắn khác với việc khi họ ở bên mình họ cũng đau khổ mà khi không ở bên mình họ cũng đau khổ.

Thậm chí khi người này có dấu hiệu thoát ra khỏi đau khổ thì người kia phải lập tức vói tay kéo người kia xuống hố lại, bằng cách nhắc lại chuyện xưa cũ, như là để chứng minh tình yêu với chân lý khi-ở-bên-nhau-cũng-đau-khổ-mà-khi-không-ở-bên-nhau-cũng-phải-đau-khổ.

Tui thiệt không hiểu được.
Khi yêu một người, tui sẽ làm mọi cách để ở bên người đó.
Nhưng nếu tôi phát hiện không thể ở bên nhau được nữa, tui sẽ làm mọi cách để người đó được hạnh phúc.
Mà vì người đó cũng yêu tui nên sẽ chỉ thật sự hạnh phúc khi tui hạnh phúc.
Cho nên tui sẽ cố hết sức để sống hạnh phúc.

Khi được hỏi có còn yêu người ấy không, tui đều trả lời là có.
Chính vì luôn yêu nên tôi rất hạnh phúc như bây giờ. Nếu không yêu, tui sẽ quyết từ chối mọi tình yêu, sống vật vờ đau đớn cho người kia thấy, cho nhau biết day dứt là thế nào.
Và cứ thế dằn vặt nhau cho tới chết mới thôi.

Có những chuyện tình buồn như thế đó.
Nó vốn đẹp, nhưng sau khi chia tay nhau, con người ta lại làm cho nó trở nên buồn thảm và bi kịch.

Với tui, đời đã bi kịch lắm rồi.
Chuyện tình yêu không cần phải bi kịch thêm nữa.

Cho nên tui chọn một cuộc đời vui vẻ.
Đứng nhìn những người thân yêu bên cạnh hạnh phúc.
Và lắng nghe những tiếng cười...từ nơi rất xa...

Tất cả như nhắn rằng,
"Làm mứt thơm ăn thôi"

:">

Saturday, February 12, 2011

by Joey Le on Tuesday, January 18, 2011 at 3:42pm

Tựa đề chỉ mang mục đích câu lượt xem. Tại tui thích cái câu đó thôi.
Bài này thật ra viết về…tình đơn phương.

[Viết tặng những người tui yêu thương]


Có lẽ tui bắt đầu biết yêu đương cũng giống bao người khác. Thầm thương trộm để ý một ai đó. Chỉ khác là…Tui không có ngồi chống cằm ngó mây lảm nhảm tên người đó rồi phùng má trợn mắt biểu hiện sự mê đắm. Tui cũng không thở dài than thở rằng người đó chẳng biết đến lòng tui. Chỉ là người đó thích gì thì tui cũng học làm học chơi và học thích cái đó thôi.

Nhờ vậy mà tui dù tính nhẩm không được nhưng vẫn giỏi vài thứ như giải tích và lượng giác. Hay dù tui đọc cái đề bài không gian không sao thấy được nó nổi lên ba chiều nhưng ít nhất là tui vẽ hình rất đúng và rất đẹp.

Tui không rõ tại sao người ra cứ nói về chuyện yêu đơn phương như là điều gì đó rất đáng buồn.

Với tui, yêu đơn phương là giai đoạn thơ mộng nhất trong một cuộc tình. Lúc đó tui vẽ, tui làm thiệp, tui đan móc, tui viết thư... Rồi tui lại cố gắng học toán, tập chơi thể thao cho giỏi, và đọc sách để hiểu biết. Tui thiệt tình không còn miếng thời gian nào để nghĩ xem mình có điều gì cần phải buồn không.

Hic, tối qua mới viết được đến chỗ này là nhức vai quá nên ngưng. Giờ quên mất cảm xúc hôm qua nên đành để nguyên vậy. Hẹn lần tới nói tiếp hen <<< chỉ mang tính câu bài, đừng tin =))


p/s: Có người bảo với tui là yêu đơn phương thì ko được tính là mối tình đầu, phải là hai người yêu nhau mới được. Tui không chịu. Tui cứ thích tính là tình đầu của tui bắt đầu từ hồi tui yêu đơn phương. Hê hê.


Kết luận: Tui vẫn thích cái tựa đề nhất =))

Tuesday, July 6, 2010

Một sáng thức dậy,

Cuộc đời lắm lúc như một cuốn truyện, nhiều người đến với ta rồi cũng lại ra đi. Có người ra đi vì không cần ta nữa. Và có người ra đi vì biết trước một kết thúc buồn…

Lần này ta lại muốn là người ra đi. Ta ra đi vì ta cảm thấy ta không còn gì để được người khác vấn vương. Hay ta ra đi vì chỉ ảo tưởng được giữ lại…

Ta cười,
Ta cười vì người không cần ta
Ta cười vì ta không cần người
Ta cười vì trái tim người chưa bao giờ ấm
Ta cười vì trái tim ta cũng chưa bao giờ ấm
Ta cười vì người cười với ta lúc chia phôi
...

Ta đi để người ở lại, hay ta ở lại để người đi?

Sunday, June 13, 2010

Nhỏ vẫn thường lạc hướng dù đang đi trên con đường quen thuộc và phải chạy một đoạn dài ngược lại chỉ để trở lại điểm xuất phát. Nhỏ luôn mất quá nhiều thời gian để bắt đầu lại.

Quá khứ chưa bao giờ là xa xôi khi nó thức dậy.

Thời gian lại là thứ gì đó rất tráo trở. Nó lừa gạt nhỏ bằng những con số và đơn vị đo đếm. Rồi chợt tan chảy như cát trong tay. Nhỏ không nên nắm chặt mà phải buông tay thôi.

Quá khứ xa xôi vốn không cần sự hồi đáp.


Viết cho hôm nay: Chỉ nhớ thôi, đừng nói!

Friday, June 11, 2010

Tối nay vì coi đá banh mà gái thức quá 11 giờ đêm.

Mới đó mà thói quen xấu đã hiện hồn về không muốn ngủ. Hoặc là tại bài nhạc đang nghe tha thiết quá đi.



“If you hear a voice, in the middle of the night, saying it'll be all right, it will be me.
If you feel a hand, guiding you along, when the path seems wrong, it will be me.
There is no mountain that I can't climb, for you I'd swim through the rivers of time, as you go your way, and I go mine, a light will shine, and It will be me.
If there is a key that goes to your heart, a special part, it will be me.
If you need a friend, call out to the wind, to hold you again, it will be me.
Oh, how the world seems so unfair, creating a love that cannot be shared, as you go your way, and I go mine, a light will shine, and it will be me.
I see ever after. There's a place for two, in your tears and laughter. I'll be there for you.
In the sun and the moon, in the land and the sea, look all around you, it will be mine.
There is no mountain that I can't climb, for you I'd swim through the rivers of time, as you go your way, and I go mine, a light will shine, and It will be me.
It will be me… it will be me.”


Tiếng guitar của hắn vẫn rõ từng nốt. Giọng hắn vẫn trầm buồn như ba năm trước…

Có những thứ tưởng đã chết yên lâu rồi. Ai ngờ nó chỉ vờ ngủ say.

Wednesday, June 9, 2010

Ả chỉ có một chấm (nghi ngờ là) não bé xíu. Sáng nay ả dùng tất cả chỗ ấy (nếu có) để giặt đồ.

Giặt luôn áo luôn quần, luôn nón luôn vớ, luôn găng luôn giày. Nỗi buồn không phải áo quần. Ả cũng đem giặt luôn.

Giặt đồ là một hành động rất tàn bạo, ả nghĩ. Đem hết mùi của những ngày đã qua trộn vào một chỗ đầy nước, rồi rắc lên đó thứ bột có kèm chất tẩy, dày vò nhàu nhò cho đến khi rũ rượi. Sẽ chẳng còn gì để lại, ngoại trừ hương thơm đã được tivi quảng cáo.

Nhưng ả vẫn cứ giặt hết. Ngâm một hồi rồi nhồi. Nhồi một hồi rồi vò. Vò một hồi rồi vắt. Vắt một hồi rồi lại nhồi. Nhồi một hồi lại vò. Vò một hồi rồi chà. Chà một hồi rồi thì mệt.

Dưới hai bàn tay ả, tất cả đã ướt sũng và nhăn nhúm. Người ta chẳng thể nào chỉ tẩy đi vết bẩn mà không làm tổn thương đến chính vật chủ. Càng muốn xóa sạch thì càng phải dùng thuốc tẩy mạnh, càng dùng thuốc tẩy mạnh thì mẩu vải càng tơi tả, mất màu và mục rách. Hoặc đeo găng tay, hoặc bị lột da đến đỏ tấy.

Nhồi vò chà vắt mãi cũng phải thôi. Rồi thì ả tọng cả đống rúm ró đó vào thau và bưng lên sân thượng. Ả đứng nhìn những cái móc đủ màu sắc máng lủng lẳng trên mấy sợi dây cũ kỹ đã trũng xuống. Ả vẫn thích việc chọn từng cái móc cho mỗi thứ đem phơi, mặc dù cuối cùng cũng treo lên cùng một sợi dây.

Ả xách từng thứ lên và giũ mạnh. Nước văng cả lên tóc ả. Nhưng ả vừa treo cái đầu tiên lên thì trời thả nước xuống. Ả nhìn lên những đám mây rồi lôi đống đồ vào hiên. Đứng ngắm mưa vào một sáng tháng sáu sẽ được mùi hơi đất rất nồng, ả biết.

Ả thích phơi đồ. Phơi đồ là một hành động đầy hy vọng, ả nghĩ mãi không ra tính từ nào khác. Mọi thứ sẽ bớt sũng nước và trở lại như cũ khi đã khô. Để mặc cho mặt trời và gió lo liệu, người ta chỉ cần canh chừng những cơn mưa. Cũng có khi nắng quá làm khô quéo mọi thứ, hoặc ít nắng quá thì để lại mùi ẩm nước.

Ả thích ủi đồ nhất. Ả sẽ chăm chút từng nếp nhăn để không còn nhận ra dấu vết của sự dày vò. Hơi nóng cũng sẽ làm bay bớt mùi xà bông và nước xả. Những thứ này được chế ra để tạo hương thơm nhưng thật ra nó làm mất đi một số thứ riêng biệt của mỗi người.

Đám mây đã bay đi và ả phải dừng suy nghĩ. Ả đứng phơi đồ trong cái đầm ngủ màu vỏ chanh. Gió mát lạnh lùa vào tóc. Buổi sáng yên tĩnh đến mủi lòng…

Trời trong. Rồi nắng sẽ lên. Phơi cho khô.
*
Hắn ngồi đó, ghim mắt vào những tờ giấy chi chít chữ và hình vẽ rối nhằng. Ngoài này gió thoảng mùi muối biển, hoặc là cái áo của hắn đang treo trước hiên còn chưa khô…
Có lẽ mười năm, có lẽ hơn. Mà hắn chưa từng thay đổi. Ánh mắt không thay đổi, bàn tay không thay đổi. Tất cả, vẫn không thay đổi đến đau lòng.
*
Hắn đứng đó, đàn đoạn nhạc buồn không hồi kết. Chỗ này gió lẫn mùi trà xanh, khéo nhắc yêu thương xưa với những hứa hẹn nay đã là vô nghĩa…
Không thể xa hơn, cũng không cách nào gần hơn. Cả một nỗ lực để kéo lại gần cũng không kịp. Cả một nỗ lực để đẩy ra xa cũng vô phương.
*
Một quãng đời đã đi qua, để rồi cả hai phải gạt bỏ rất nhiều quy tắc mới có thể ở cùng nhau. Mà. Chỉ để ngồi cạnh nhau, kể nhau nghe về những người khác. Chỉ để nấu cho nhau bữa ăn, khóc cười vì mọi điều khác, trừ chính chuyện hai đứa.
Vì hiểu nhau rồi mà lời không cất thành tiếng.
*
Hắn có ở lại,
Sống với nhau một ngày cũng hạnh phúc, một tuần cũng hạnh phúc. Nhưng không thể sống bên nhau một đời thì có hạnh phúc được không?
*
Hắn lại ra đi,
Không có bắt đầu thì biết phải kết thúc ở chỗ nào?

Tuesday, June 8, 2010

Khi chúng mình gặp lại, có thể em sẽ khác hôm nay

Nhớ ngày nào, chuồn chuồn nhảy, biển ấm. Bàn chân trần đi trên cát êm. Những bình yên đến chạm vào vai ru em trong ánh ngày rực rỡ…

Anh của em, những ngày không gặp mặt, có buồn không? Tóc có bạc? Chân mày có mờ? Khuôn mặt có hao gầy?

Bàn tay em đã lại nhớ bàn tay, môi em nhớ những cái hôn rất vội. Ngõ vắng xa, dã quỳ đã thôi vàng, lối cỏ xanh hôm chúng mình đi đã xơ xác nhớ một người đi vắng…

Khi chúng mình gặp lại, có thể em sẽ khác hôm nay

Nhớ lần đầu em ôm lấy cánh tay trần, đã không muốn buông ra nữa… Nụ hôn nhẹ lẽ ra không nên thơm đến thế, để ta quay một vòng choáng váng …

Đến hôm nay em vẫn thấy ngỡ ngàng. Sao chúng mình yêu nhau nhanh đến thế?
Như sóng cuốn, như gió xô, như thể… em đã ngàn kiếp đợi chờ anh …

Anh của em, mãi kiếm tìm điều gì?

Đời anh rộng quá, bàn tay em nhỏ bé. Nhưng chỉ cần anh dừng bước lang thang, về với em. Căn nhà em ngỏ cửa, chờ anh, dù ngày dài hay ngắn…

Giá em có thể yêu anh, không do dự
Giá anh có thể yêu em, như đã đến giây phút cuối cùng, như đã đến giờ tận thế, như ngày mai sẽ xa nhau vĩnh viễn, như dòng sông sẽ cạn muôn đời, lối đi chung của hai đứa sẽ biến mất…

Ngày mai khi chúng mình gặp lại, có thể em đã khác hôm nay
Như ánh chiều rồi cũng phải nhạt phai, như chiếc lá một ngày phải tàn úa…


(ngày tháng sáu)

[Phỏng theo một bài thơ nào đó không còn nhớ rõ]

Wednesday, June 2, 2010

Người ta vẫn nói về mối tình đầu như một điều đẹp nhất trong đời họ. Mặc kệ sự thật là nó thường không bao giờ kết thúc có hậu.

Chuyện kết thúc có hậu là một khái niệm tương đối. Nhiều khi sự chia lìa lại là hay. Căn bản là không ai dám chắc nó vui hơn hay buồn hơn.

Tình cuối thì không đẹp bằng nhưng lại thường có hậu.

Kết thúc có hậu vẫn là khái niệm tương đối. Không chắc là nó vui hơn nhưng người ta thường sẽ có con với nhau. Như vậy là có hậu.



Thật ra tôi không định nói về tình đầu hay tình cuối.
Tình, lại là một khái niệm hết sức mơ hồ.
Tôi định nói về một số thứ không phải là tình gì cả nhưng nếu không gọi nó là tình thì lại chẳng biết gọi nó là gì khác.

Đợi khi nào có nhiều não hơn, tôi sẽ viết tiếp.

Tái bút: Bài viết không phải lạc đề mà là cái tựa đề lạc với nội dung.

Wednesday, May 26, 2010

Sunday, April 11, 2010 at 10:33pm

[Viết tặng các em gái nhỏ]

Anh à,

Em vẫn tự hỏi sao bọn con gái có thể nũng nịu dụi đầu vào người yêu khóc thút thít mà bọn con trai càng dỗ thì càng khóc dữ hơn. Em mà muốn khóc thì em quay sang chỗ khác, lau nước mắt rồi em mới quay lại nhìn. Tại vì em không muốn dùng nước mắt để giải quyết vấn đề.

Em cũng không biết làm sao mà múa tay đánh đánh liên hồi vào người yêu mà sự thật là có đau gì đâu. Em mà muốn thiệt thì em dồn sức tung một cái thôi, chỉ là chưa thử bao giờ nên không biết có đau không. Tại vì em không thích dùng bạo lực để giải quyết vấn đề.

Em cũng ghét chơi trò chờ đợi. Em giận gì bực gì là em nói hết, nói cho rõ ràng, nói cho ra lẽ, nói đến khi cả hai thực sự hiểu mới thôi. Nhiều khi không nói ngay lập tức được vì cần trấn tĩnh bản thân; song em tuyệt đối không chơi trò một vài tuần hay một vài tháng. Cũng không bắt người yêu phải chờ đợi hay phải làm gì để chuộc lỗi. Tại vì em không tin một bó hoa, một món quà hay một tuần năn nỉ ỉ ôi là có thể giải quyết vấn đề.

Và em tuyệt đối không to tiếng hay chửi bới bao giờ. Cùng lắm em chỉ im lặng hơi lâu… Em chưa bao giờ nói tiếng chia tay nhau chỉ vì nóng giận. Tại vì em không nghĩ rằng lời đe dọa đó có thể giải quyết vấn đề.

Có người nói với em rằng em cần phải nữ tính hơn.
Phải biết nũng nịu.
Thỉnh thoảng nên biết sợ hãi.
Đôi khi cũng phải biết dỗi hờn.

Em mặc kệ mấy người đó.
Em đã yêu như thế và luôn yêu như thế.

Tình yêu của em không vì thiếu chút giận lẫy mà ít tha thiết.
Tình yêu của em không vì thiếu chút dỗi hờn mà bớt nồng nhiệt.

Em yêu tình yêu của em.
Nhiều thật nhiều...
Như anh yêu em.

Chưa từng tặng cho mình một bông hoa
Chưa từng mua cho mình một cái nhẫn

Nhưng cuối tuần làm cơm canh mình ăn
Nhưng tối tối lại ghé nhà đưa sữa chua

Không theo đuổi săn đón
Không nói lời ngọt ngào
Không hứa hẹn trăm năm
Không dệt mộng thiên đường

Nói mình nghe sẽ có lúc cãi vả
Nói mình nghe sẽ có lúc khó chịu
Nói mình nghe sẽ có lúc khó khăn
Nói mình nghe sẽ có lúc mở mắt dậy thấy mặt nhau nổi mốc

Cho nên cứ sống thật tự nhiên
Cho nên cứ yêu thật thoải mái

Đời chợt bình yên khi ta có nhau...


25.10.2009

Tuesday, May 11, 2010

Monday, October 19, 2009 at 12:32am

Họ nói là họ yêu nhau.
Rồi họ chia tay nhau.
Nhưng họ không nói rằng vì họ không còn muốn bên nhau nữa.
Họ lại nói vì cái này.
Họ lại bảo vì cái nọ.

Chẳng có tình yêu nào như thế!

Họ đã từng yêu nhau.
Rồi họ cũng chia tay nhau.
Nhưng họ lại bảo họ vẫn còn yêu nhau.
Họ lại không về với nhau.
Và họ cứ dằn vặt nhau và dằn vặt chính họ.

Làm gì có cái tình yêu như thế!

Sao lại có thể gom cái mớ cảm xúc lằng nhằng lẫn với lòng ích kỉ trộn chung với sự vô trách nhiệm và bảo đó là tình yêu?!

Tình yêu là cảm xúc được xây dựng từ sự tôn trọng và lòng chân thành ngay từ giây phút đầu tiên. Là khi người ta quan tâm cho nhau và mong muốn điều tốt đẹp cho nhau. Là khi người ta quên bản thân mình cho niềm vui và nỗi buồn của nhau. Là những gì luôn còn lại dù cho có chia xa hay không còn bên nhau nữa...

Khi một người ra đi, nếu còn thương yêu nhau, họ sẽ mong muốn người ở lại bình yên hay buồn khổ?
Còn một người ở lại, nếu còn thương yêu nhau, họ sẽ mong muốn người ra đi bình yên hay day dứt?
Người ở lại có cần phải giữ sự đau đớn trong 3 năm để chứng minh tình yêu của họ luôn hiện hữu?
Người ra đi có cần phải khóc ngập dòng sông để chứng minh trái tim họ vẫn còn rỉ máu?

Cái đó đâu phải là tình yêu!

Một tình yêu sẽ sống bao lâu? 5 năm hay 10 năm? 30 năm hay 50 năm?
Khi nào thì tình yêu chết? Khi chia tay hay khi bắt đầu một tình yêu mới?
Những người yêu nhau sẽ không ngại chết vì nhau. Có bao nhiêu người trong đó sẵn sàng sống vì nhau?

Tình yêu của hai người dành cho nhau sẽ chết khi họ quyết định không bên nhau nữa. Nhưng tình yêu thật sự của một người dành cho một người thì không bao giờ thay đổi hay chết đi. Nó chỉ không tiếp tục nữa mà chuyển sang một trạng thái khác và sống ở một nơi khác. Nơi mà người ta sẽ quên dần mọi đau thương và theo thời gian chỉ còn tình yêu đẹp nhất lung linh nhất ngự trị.

Tình yêu không có lỗi. Chỉ có con người có lỗi.
Tình yêu không dằn vặt ai. Chỉ có con người tự dằn vặt nhau.
Tình yêu luôn tha thiết và bình yên. Chỉ có con người dày vò nhau.

Đừng đổ lỗi cho tình yêu này để chà đạp tình yêu khác. Vì tình yêu là không đổi chác và chồng chéo lên nhau được.
Đừng sử dụng tình yêu này để chứng minh tình yêu khác. Vì tình yêu không cần bằng chứng và cũng không phải là công cụ.
Đừng tự dùng nỗi đau để khỏa lấp sự ích kỷ của mình.
Đừng tự dùng sự day dứt để che đậy sự vô trách nhiệm của mình.
Một người xem nhẹ tình yêu này thì cũng chưa bao giờ xem trọng một tình yêu nào khác. Đừng tự huyễn hoặc bản thân là mình đã từng hay đang trân trọng một tình yêu nào đó bằng cách này.
Tình yêu không đáng bị đối xử như vậy, dù là tình yêu này hay tình yêu kia.

Với tôi,
yêu thương cũng là một gánh nặng, nhưng là gánh nặng mà hai người cùng nhau có và họ hạnh phúc khi cùng nhau chia sẻ. Họ sống là vì không muốn người kia phải gánh một mình.

Đâu có tình yêu nào như tình yêu nào, mỗi tình yêu một quai gánh. Nâng lên được thì phải bỏ xuống được, để cả hai có thể gánh một tình yêu mới. Nếu muốn thì hãy sửa quai gánh đã hư và cùng nhau gánh tiếp. Nếu không đừng để bất cứ ai phải gánh thừa cái gánh hư. Cũng đừng bắt người khác phải nhìn mình gánh cái gánh hư trong khi những người khác lại phải gánh cái gánh hư khác của mình để lại.

Hãy sống có trách nhiệm với bản thân, với những người xung quanh, và với tình yêu của chính mình.
Đừng mãi gán ghép những điều xấu cho tình yêu chân thật,
vì,
không có tình yêu nào lại như thế!

Joey Le




Dạo này mình hay bị mỏi vai. Nhưng mình nhỏ và lùn thế này nên toàn đứng dưới...thương ai đó to cao gánh cùng mình cái gánh nặng yêu thương này ^^
Saturday February 21, 2009 - 01:39pm

Nếu anh gặp em từ đầu có lẽ đã không ai qua bể dâu
Nếu anh được sống từ đầu,vẫn muốn bên em như thời thơ ấu
Nếu mai rời xa nhìn lại,trong giấc mơ anh em sẽ hiện ra
như tuyết mùa hè rạng ngời trong màu áo trắng phau



Nếu em rồi sẽ ở lại,anh sẽ biết yêu em hơn ngày xưa
Nếu những màu sắc nhạt dần,anh sẽ vẽ em với màu nỗi nhớ
Và nếu thời gian ngừng lại thì những nhánh sông hay bao con đường,
cũng sẽ dẫn về 1 ngày anh chờ em

Vì ngày em đến là ngày tuyết rơi mùa hè
Bầu trời lấp lánh những cánh hoa như sao tỏa bay
Và dù anh có trẻ lại vẫn nguyên lời thề,vì màu nơ trắng em cài
là hoa tuyết không tàn...

Sáng tác: Trần Lê Quỳnh
Trình bày: Hà Anh Tuấn
Monday January 26, 2009 - 01:14am

Bình yên một thoáng cho tim mềm
Bình yên ta vào đêm
Bình yên để đóa hoa ra chào
Bình yên để trăng cao
Bình yên để sóng nâng niu bờ
Bình yên không ngờ
Lòng ta se sẽ câu kinh bình yên

Bình yên để gió đưa em về
Bình yên ta chờ nghe
Chờ nghe tình vỗ lên tim mình
Chờ nghe tình lung linh


Một tình yêu chưa từng bắt đầu thì cũng không bao giờ kết thúc? Một tình yêu không kết thúc là tình yêu vĩnh cửu? Tình yêu vĩnh cửu là thứ người đời tìm kiếm?

Nếu ta cứ giữ được lòng mình thế này, có phải ta sẽ được sống mãi với tình yêu?

Nếu ta cứ giữ được lòng mình thế này, có phải tình yêu sẽ sống mãi với ta?



Ta sợ hãi bắt đầu.

Hay tình yêu đang đẹp đẽ kia vốn không nên bắt đầu?
Saturday January 10, 2009 - 10:38pm


Hôm nay ngồi tám về chuyện người yêu, người tình và người chồng.

Hồi trước đứa nào hỏi người yêu lý tưởng của mình thì mình đều bảo không có. Thật! ngày ấy yêu là yêu thôi chứ có bao giờ nghĩ ra là vì cái gì đâu.

Bây giờ già hơn rồi mới thấy ai cũng có những tiêu chí riêng. Người hấp dẫn được mình ít nhiều phải có những đặc điểm mình yêu thích.

Nhưng điều thú vị mà mình nhận ra là người ấy sẽ luôn có ít nhất một trong số những điều mà mình ghét nhất. Gọi là “ghét của nào trời trao của đó”. Cũng như ứng nghiệm một điều luôn đúng là cái hình mẫu lý tưởng trong lòng mỗi người thật sự chẳng có ý nghĩa gì mấy. Chỉ dùng để tham khảo mà thôi.

Viết tới đây lại cụt ý. Dạo này hình như không tư duy được nhiều. Đặc biệt là không có phản ứng với những gì liên quan đến tình cảm.

Monday, May 10, 2010

Tuesday October 30, 2007 - 11:59pm

Anh,

Em có thể viết nhiều điều cho anh
Nhưng để chi, khi không là sự thật
Em có thể nói hết điều chân thực
Nhưng ích gì, khi không đến bên nhau

Như trời xanh, chẳng thể có mưa đâu
Và gió bụi không thể nào thanh lặng
Anh biển xanh, em cằn khô hoang mạc
Khao khát nhiều, nhưng xa cách bể dâu

Ta đã gửi hết muộn phiền vào nhau
Và đôi chút thoảng qua ân tình cũ
Nhưng tình thương biết làm sao cho đủ
Tha thiết nhiều, rồi vẫn cách biệt mau

Vậy cứ chỉ là một chút trong nhau
Để nhớ nhung những điều ta nhung nhớ...



Có lạ chi, khi chẳng thể là sự thật
Ta bắt tìm được hạnh phúc trong nhau

Sunday, May 9, 2010

Tuesday May 1, 2007 - 05:38pm

Với tôi, bài học lớn nhất trong đời là yêu thương. Biết yêu thương thì có thể làm được mọi việc, biết yêu thương thì có thể sống mạnh mẽ, biết yêu thương thì có thể vượt qua mọi đau khổ, và biết yêu thương thì sẽ thấy được điều kì diệu. Ta có thể ko đẹp, có thể ko giỏi, có thể ko hấp dẫn, có thể ko khéo léo, hay bất cứ điều gì đi nữa thì ta vẫn luôn có thể yêu thương.

Song, tôi biết yêu thương cũng đã đem đến đau đớn cho biết bao người. Tôi ko dám dạy ai phải yêu như thế nào vì tôi cũng từng vật vã với tình yêu ko ít. Và ngay cả những người giỏi giang mà tôi biết cũng có những vết thương yêu đương ko biết đã lành chưa hay có lành một ngày nào đó ko...

Nhưng có một điều tôi nhận ra được: họ chưa bao giờ căm ghét tình yêu của họ. Sau bao nhiêu chuyện, họ vẫn muốn yêu thương và yêu thương nữa…

Mọi chuyện trên đời xảy ra đều có lí do. Hãy để lí do đó là yêu thương.
Friday December 12, 2008 - 04:38pm


Vậy là đã nói “không” với hai người trong vòng chưa đến 24 tiếng đồng hồ.

Không phải lần đầu, cũng không phải lần một lần hai. Nhưng lần này là với hai người tôi quý mến.

Một người thì nói là đã mém té ghế nhưng không trách móc gì tôi. Tôi biết anh hiểu tôi và tôi cũng thật sự quý anh.

Một người thì có vẻ vẫn không cam tâm và hỏi tôi “vậy em tìm kiếm điều gì để bắt đầu lại?”

Bắt đầu như thế nào ư?


Đột nhiên tôi nhớ ngày xưa…

Ngày xưa đẹp như một giấc mơ.
Người ta bảo ngày xưa bồng bột nông nỗi.
Nhưng tôi chưa bao giờ hối tiếc vì ngày xưa.
Ngày xưa có những điều kì diệu mà ngày nay không có…

Bây giờ liệu có thể bắt đầu như ngày xưa? Bây giờ liệu có thể không sợ hãi, không âu lo? Bây giờ liệu có thể nồng nhiệt tha thiết như thế? Bây giờ liệu có dám ngược đường ngược gió vì người mình yêu? Bây giờ còn có đủ niềm tin nuôi ước vọng đẹp xa xôi?


Ngày xưa xa như truyện cổ tích…
Tuesday April 8, 2008 - 03:44pm

[Viết cho người đàn ông có ánh mắt rất đẹp, nhưng chưa bao giờ nhìn mình bằng yêu thương...]

VÌ SAO

Bởi chưa bao giờ em nói
với anh về một khoảng trời
có một vì sao bé xíu
thắp lên cho một người thôi

Nên anh vô tình chẳng biết
vì sao thức suốt đêm dài
biếc xanh dịu dàng, huyền ảo
lặng lẽ sáng bên một người

Nên anh vô tình chẳng hiểu
vì sao xanh nhung nhớ ai
trái tim bé con trong trẻo
khe khẽ đập cùng ban mai....

Vì sao cứ âm thầm sáng
cô đơn một góc trời xa
cho cô bé buồn muốn khóc
vì sao... mà anh hững hờ ?

Sẽ chẳng bao giờ em nói
với anh về một khoảng trời
có một vì sao bé xíu
thắp riêng cho mình em thôi!

Một đêm nào đó, nếu mình có thể ngồi tựa vào bờ vai vững chắc ấy, ngắm sao trời, mình sẽ thì thầm hát cho anh nghe...
 

Copyright 2010 Gái Joey.

Theme by WordpressCenter.com.
Blogger Template by Beta Templates.