blast

Không cần phải có trí tuệ phi thường
để có thể sống một cuộc đời có ích thú vị.
[Trích của Cafe Sữa]

Đã chuyển sang nhà mới: www.joeyle.wordpress.com

Saturday, February 12, 2011

by Joey Le on Wednesday, January 26, 2011 at 9:36pm

***

Trong câu chuyện nghề nghiệp dài lê thê của bốn năm đại học, còn năm ba đi bán hàng và năm tư ngồi tổng đài điện thoại. Chuyện bán hàng thì vui nhưng chuyện trực tổng đài mới hài.

Giờ tui thích kể tập 4.


***

Tập 4: Trực tổng đài điện thoại


Thời này tui bắt đầu xuống phong độ nên kiếm việc làm nhàn nhã.


Ban đầu tui đi thử giọng cho phần tin tức. Tui bị bắt đọc một đoạn toàn mấy nghị định xê bê dê đê u vê gì đó với mấy hiệp hội viết tắt cả chục chữ cái. Tui có nỗ lực. Nhưng nó cho tui rớt cái chạch.


Rồi để an ủi, nó chuyển tui qua phần đọc truyện ngắn. Tới phiên tui tự rớt. Văn chương gì mà chảy nước tùm lum, tui chịu ướt không nổi.


Tưởng vậy là thôi đi về trong ê chề. Ai dè còn phần kể chuyện em nghe. Tui quên mất là lúc đó tui kể chuyện gì rồi. Nhưng mà tui đậu.


Hẹn bữa sau đi làm liền. Tui hí hửng quá. Đi về mà để quên bịch xoài. Ổng gọi cho tui báo tin. Nói điện thoại được vài câu, tự nhiên ổng hỏi tui đổi qua làm tổng đài được không. Thế là tui ừ liền, làm luôn hai cái.


Việc thu âm phần kể chuyện em nghe thì không có gì đáng nói.

Công việc chính của tui là nhận các cuộc điện thoại gọi tới tổng đài. Và nhiệm vụ là kéo câu chuyện càng lâu càng tốt.


Toàn là chuyện tình trai gái mà vòng vòng cũng cứ là đơn phương, ghen tuông, thất tình, bị lừa dối, bị phản bội, vân vân và vân vân. Sầu thảm có, khóc lóc có, chửi bới cũng có, văng tục cũng có luôn.


Cũng có những cuộc tâm sự gây cấn thật sự như chọn lựa giữa tình yêu và tình bạn, hai nàng bạn thân yêu cùng một chàng...


Cũng có những người gọi tới chỉ để nói chuyện thời tiết và văn hóa thể thao chính trị xã hội.


Và cũng không lạ gì chuyện có người gọi tới toàn nói về tình dục. Có cả một bác tự xưng là người tu hành nhưng bị một em nào đó quấy rối thanh tu. Và vì sợ tui không tin nên bác kể chi tiết những cuộc mây mưa của bác với em ấy. Không quên nhấn mạnh rằng bác không thích sự bạo dâm của em này. Dĩ nhiên bác cũng không quên gút lại câu chuyện bằng tình cảnh là bác muốn dứt khỏi em ấy mà không được. Rồi lập tức tua lại phần kể chuyện quằn quại của bác.


Rồi một ngày nọ, có một chú gọi điện tới hỏi tui số điện thoại này là số gì. Chú ấy nói rằng nhân viên của chú dạo này nói chuyện điện thoại nhiều quá, và hóa đơn tháng rồi tiền tăng đáng kể mà toàn thấy số này. Chú hỏi han và tìm hiểu cặn kẽ đến mức cả tiếng đồng hồ mới dứt cuộc gọi. Và hôm sau chú lại gọi tới hỏi chuyện tiếp. Từ đó về sau, chú trở thành khách hàng thân thiết của tui.


Thiệt nhàn nhã lắm. Nhưng kẹt cái là trong lúc làm việc chỉ uống nước chớ không nhai nhóp nhép được. Ngày nào tui cũng nhìn bịch xoài mà lòng đau quặn thắt.


Chẳng bao lâu, vì lo cho bộ lòng ruột của mình quá, tui lại đành bỏ nghề.
by Joey Le on Wednesday, January 26, 2011 at 12:07am

***

Trong bốn năm đại học, mỗi năm tui đều có một nghề chính và nhiều nghề phụ.

Năm nhất thì học kì đầu chuyên cần chăm chỉ, thành tích cao vời vợi. Cả môn Triết học mà còn được 9 điểm thì tổng trung bình trên 9 phẩy là điều dễ hiểu. Sang học kì sau tui bắt đầu ham hố tính chuyện đi làm. Nhưng cũng chỉ là dạy kèm và làm thiệp bán lai rai qua ngày.

Năm hai chuyển xuống Thủ Đức học. Không bằng lòng với ba cọc ba đồng hiện có. Tui bắt đầu đi tìm việc. Ban ngày đi học, chiều tối đi làm.

(...)


***

Tập 2: Phục vụ nhà hàng


Akatonbo lúc đó là một nhà hàng Nhật Bản có tiếng tăm.


Tui chọn làm ca tối. Tức là từ 5h chiều đến 11h tối. Nhà hàng không bao ăn tối. Món ăn ưa thích của tui thời này là xôi khúc. Một gói ba ngàn no nguyên buổi.


Đi làm phải mặc áo sơmi trắng với váy túm, mang giày bít mũi cao ba phân.
Trong suốt thời gian làm việc không được phép ngồi. Chỉ có đứng hoặc quỳ.
Khi không có khách thì đứng. Thẳng đầu gối và không dựa vào tường hay bất cứ gì.
Khi có khách thì cúi gập người chào.
Khi khách ăn thì đi qua lại một cách lịch sự để kịp thời phục vụ.
Khi bưng mâm vào phòng thì phải quỳ gối xuống từ chỗ cửa. Rồi lết bằng đầu gối khắp phòng để đặt thức ăn xuống.


(Tui còn nhớ có lần gặp một cha hắc ám. Chả gọi phục vụ lấy cho chả chén muối tiêu chanh. Tui đi ra lấy và quỳ gối lết vô đưa cho. Chả lại kêu cho chả ly trà nóng. Tui đi ra lấy ly trà rồi quỳ gối lết vô đưa. Rồi chả mới kêu cho chả chén ớt tươi. Tui mới hỏi chả cần thêm gì nữa không. Chả nói không. Tui lại đi ra lấy ớt rồi quỳ gối lết vô đưa. Vậy mà chả vẫn tiếp tục bảo lấy cho chả ly nước lọc có đá. Tui lại phải đi ra lấy ly nước và quỳ gối lết vô đưa. Chả lại cười hề hề bảo lấy thêm chai rượu nữa... Cứ vậy tui lết ra lết vô cỡ hai chục lần...)


Những ngày đầu tiên đi làm rất vất vả. Tối về nhà nằm xuống giường là toàn thân mỏi rã, hai bàn chân tê tê tưng tưng.


Nhưng tui thuộc làu thực đơn chỉ sau hai ngày. Rất giỏi giới thiệu món cho khách. Và thường được tip khá nhiều. Tui học cách rót nước và rót rượu. Học cách đặt cái ly cái dĩa. Học kiên nhẫn và học phục vụ.


Chỉ được vài tuần thì tình hình trở nên éo le. Cứ 11h kém vài phút lại có khách vào. Quy tắc là không được đuổi khách nên nhiều khi cả quán phải chờ đến 12h khuya mới đóng cửa. Về đến nhà là 12h rưỡi. Tắm rửa vệ sinh các kiểu thì đến 1h. Rồi thì lao vào thanh toán đủ thứ việc. Nào là làm bài tập, soạn Hán tự, viết sakubun. Nào là soạn bài đi dạy với dịch bài kiếm tiền. Rồi còn đan móc thêu thùa và đọc sách. Chưa kể là còn lướt web và chat chit nữa =))


Rốt cuộc thì lúc nào cũng phải 3-4h mới đi ngủ. Và sáng hôm sau thì 5-6h đã dậy. Trung bình một ngày ngủ 2h.


Làm được bốn tháng. Chịu hết xiết. Tui lại bỏ nghề.
by Joey Le on Monday, January 24, 2011 at 10:11pm

Thiệt quá khó để biết mình thích làm nghề gì nhất.


Suốt bốn năm đại học, tui làm đủ thứ công việc, miễn sao kiếm ra tiền. Từ phục vụ bàn đến phụ bán rau ngoài chợ. Từ bán hàng đến quản lý shop. Dạy kèm, trực tổng đài điện thoại, kể chuyện em nghe, thông dịch, biên dịch, MC hội thảo, hướng dẫn du lịch, vân vân và vân vân... Lôi luôn cả sở thích ra kiếm tiền là làm thiệp đem bán rồi sau đó làm thiệp theo yêu cầu.


(Đang viết nửa chừng...)


***


Tự nhiên tui nhớ là tui chưa từng viết về cái thời lăn lộn này. Tranh thủ viết xuống kẻo sau này quên mất.


***

Tập 1: Nghề làm thiệp


Lần đầu tiên tui bán thiệp là tui chọn dịp Giáng Sinh. Tui làm cỡ đâu 20-30 cái, mỗi kiểu chỉ một cái duy nhất. Bán vèo phát hết sạch. Một lời sáu bảy tám gì đó. Tại vì tui không tốn tiền mua giấy, giấy tui xài là giấy được cho, nó là giấy thủ công loại rẻ tiền giành cho con nít nước ngoài cắt chơi. Phụ liệu thì tui tận dụng bông gòn, nùi chùi chén, ron kim loại, lưới (ngăn muỗi) nhà xài còn dư, nút áo cũ, dây kéo hư, vải vụn, dây thừng dây dù, đồ cột tóc bị đứt, ren rua hoa hòe của áo quần đã rách… và dĩ nhiên là bìa vở giấy lịch hộp giấy hầm bà lằng các kiểu. Đến băng keo hai mặt tui cũng tiếc tiền không mua, tui xài băng keo thường cuộn lại hiệu quả vẫn y như keo hai mặt.


Hết loại giấy được cho, tui nhắm chừng mà mua giấy ngoài nhà sách thì chả còn lời được nhiều. Thế là tui không làm sẵn đem bán nữa. Tui đi dụ người ta đặt thiệp để tui làm. Không ngờ được mùa lắm. Thích màu gì, hình gì, thông điệp gì, tui tư vấn trọn gói hết. Khách quen tui còn bonus thêm phần hướng dẫn mua quà gì gói quà ra sao rồi kèm thiệp vô rồi tạo tình huống thế nào blah blah các cái. Dĩ nhiên là tui luôn để cho cái thiệp của tui xuất hiện vào lúc cao trào làm tăng tính quan trọng của nó lên nhiều lần.


Nghề này vui. Tui vẫn còn giữ cuốn sổ hồi ấy tui dùng để ghi yêu cầu của khách.


Nhưng cũng nhiều khi buồn thúi tay. Có người kêu tui phải làm cái thiệp nền màu xanh ngọc bích đậm pha với màu cam dạ quang. Còn thấy chưa đủ ác nên bảo tui nhớ thêm trái tim màu hồng vào, và nhớ rắc thiệt nhiều kim tuyến lên. Tui ngồi cắn bút nhai giấy gần cả đêm, thiếu điều muốn dùng bút lông rạch lên tay vài đường, mà cũng không cách nào làm cho cái thiệp ngó được con mắt. Màu mè cứ đập nhau chan chát. Khi giao hàng được khen tới tấp, tiền cũng đã cất vào túi, nhưng lòng thì buồn vô hạn.


Thêm vài lần nữa. Rồi tui bỏ nghề.
by Joey Le on Sunday, January 23, 2011 at 9:05pm

1. Trong sự mòn mỏi chờ đợi ngày được xem Tangled. Lại không có phim gì khác để xem. Mình quyết định lết lên Lotte coi phim Rừng NaUy với em Dương. Nhưng thất bại. Trên đó không chiếu phim này.


2. Về nhà dụ dỗ em Dương xem Gumiho. Thế là mình cũng nằm coi 5 tập luôn. Lâu rồi mình mới lại thích một phim Hàn Quốc. Thích nhiều thứ. Nhưng chắc chắn là do mình thích em Mi Ho (mình hiếm khi thích nhân vật nữ). Đặc biệt là khi em nói muốn người khác yêu mình thì trước tiên hãy yêu người đó nhiều thiệt nhiều thiệt nhiều thiệt nhiều.


3. Hôm trước nữa thì vô tình coi lại một đoạn phim Hoàn Châu Công Chúa (cũng với em Dương). Mình đã quên mất vì sao hồi xưa mình mê phim đó. Bây giờ xem lại mình không còn thích Tiểu Yến Tử nữa. Nhưng lạ là vẫn thích xem phim này. Hình như đôi khi người ta thích một thứ chỉ vì người ta thích cái việc bản thân mình đã từng thích cái đó rất nhiều. Thay chữ “yêu” vào câu trên sẽ ra được sự thật về việc ta cứ yêu mãi một người dù cho chuyện yêu đương ấy đã xa vào quá khứ.


4. Nỗi cô đơn của các số nguyên tố. Mình đoán được nội dung ngay từ cái tựa đề. Tựa đề nghe hay nhưng nội dung thì chán. Ai dè nó chán thiệt. Mình không thích kiểu tâm sinh lý quằn quại này. Có cố cũng không sao hiểu mà cảm được.


5. Lịch sử tình yêu. Lại là gu của mình. Kể ra sự việc cho đầy đủ thì thiệt phức tạp rối rắm. Nhưng thật ra cũng chỉ là cố dùng ngôn từ để diễn tả cùng một thứ tình cảm. Cái tình cảm dịu dàng mà tha thiết, đôi khi ương bướng và liều lĩnh, nhưng là yêu sống chứ không yêu chết.


6. Rốt cuộc thì Kindle chỉ dùng để phục vụ mục đích học tập và tham khảo tài liệu chứ không thể dùng nó để thỏa mãn sở thích đọc sách. Dĩ nhiên là với những cuốn không thể mua về cầm trên tay mân mê thì đành thôi. Nhưng chỉ có đọc sách giấy mới có cảm giác lật trang sách, rê tay trên mặt giấy, qua trang sau rồi lật lại trang trước, đọc nửa chừng lại lật về đoạn trước suy ngẫm và tận hưởng…


7. Trích đoạn về “đọc sách giấy” từng viết:

…Tội nhất là mình kém thích nghi, mãi tới giờ vẫn không đọc sách trên máy tính được.

Nói tới cái chuyện chỉ thích đọc sách giấy. Không biết tại sao mà kéo lên kéo xuống một hồi cỡ 10 trang là quên mất nó đang nói về cái gì, kéo lại lên trên coi thì quên mất cái ở dưới, kéo lại xuống dưới đọc tiếp thì lại quên cái ở trên, một phút sau là chóng mặt tắt hết. Một cuốn cỡ gần trăm trang thôi cũng đọc lâu ơi là lâu mà kết quả vẫn chưa chắc hiểu.

Đọc sách giấy còn có thể ghi chú những gì mình muốn.

Lại có thể đọc với mọi tư thế.
Đứng đọc, ngồi đọc, quỳ đọc, nằm đọc.
Đứng thẳng đọc, đứng nghiêng đọc, đứng dựa đọc.
Ngồi thằng đọc, ngồi một bên đọc, ngồi hai bên đọc, ngồi xếp bằng đọc.
Quỳ cao đọc, quỳ thấp đọc, quỳ vừa vừa đọc.
Nằm ngửa đọc, nằm sấp đọc, nằm nghiêng đọc, nằm lên nhau đọc cũng được =))

Có thể vừa ăn vừa đọc.
Vừa xem tivi vừa đọc.
Vừa tán chuyện vừa đọc.
Vừa chat vừa đọc.
Cũng có thể vừa đi vệ sinh vừa đọc =))

Mình không có sở thích này, mình thích đánh nhanh rút gọn, nhưng mình không phản đối sở thích này của các bạn.

Tuy nhiên, kịch liệt phản đối xé sách dưới mọi hình thức, dù là để lót lưng, lót mông, lót đầu gối hay lót đầu; hoặc để chùi miệng hay chùi...

Ôi, mình đi ngủ thôi, nhảm quá =))


8. Ráng thêm đoạn trên chẳng qua là để dừng ngay số 8 mình thích thôi :">
by Joey Le on Tuesday, January 18, 2011 at 3:42pm

Tựa đề chỉ mang mục đích câu lượt xem. Tại tui thích cái câu đó thôi.
Bài này thật ra viết về…tình đơn phương.

[Viết tặng những người tui yêu thương]


Có lẽ tui bắt đầu biết yêu đương cũng giống bao người khác. Thầm thương trộm để ý một ai đó. Chỉ khác là…Tui không có ngồi chống cằm ngó mây lảm nhảm tên người đó rồi phùng má trợn mắt biểu hiện sự mê đắm. Tui cũng không thở dài than thở rằng người đó chẳng biết đến lòng tui. Chỉ là người đó thích gì thì tui cũng học làm học chơi và học thích cái đó thôi.

Nhờ vậy mà tui dù tính nhẩm không được nhưng vẫn giỏi vài thứ như giải tích và lượng giác. Hay dù tui đọc cái đề bài không gian không sao thấy được nó nổi lên ba chiều nhưng ít nhất là tui vẽ hình rất đúng và rất đẹp.

Tui không rõ tại sao người ra cứ nói về chuyện yêu đơn phương như là điều gì đó rất đáng buồn.

Với tui, yêu đơn phương là giai đoạn thơ mộng nhất trong một cuộc tình. Lúc đó tui vẽ, tui làm thiệp, tui đan móc, tui viết thư... Rồi tui lại cố gắng học toán, tập chơi thể thao cho giỏi, và đọc sách để hiểu biết. Tui thiệt tình không còn miếng thời gian nào để nghĩ xem mình có điều gì cần phải buồn không.

Hic, tối qua mới viết được đến chỗ này là nhức vai quá nên ngưng. Giờ quên mất cảm xúc hôm qua nên đành để nguyên vậy. Hẹn lần tới nói tiếp hen <<< chỉ mang tính câu bài, đừng tin =))


p/s: Có người bảo với tui là yêu đơn phương thì ko được tính là mối tình đầu, phải là hai người yêu nhau mới được. Tui không chịu. Tui cứ thích tính là tình đầu của tui bắt đầu từ hồi tui yêu đơn phương. Hê hê.


Kết luận: Tui vẫn thích cái tựa đề nhất =))
by Joey Le on Sunday, January 16, 2011 at 11:47pm

Nhân dịp trả tag cho em Dương...


1.Tên bạn là gì?
Que Củi

2. Ngày /tháng/năm sinh? sinh vào mấy giờ?
9h55 - 30/05 – khai hết vậy có bị ghi vào tờ giấy dán lên hình nộm không ta :-S

3. Giới tính?
Hồi xưa thích làm con trai, bây giờ thấy làm con gái cũng không tệ

4. Ở nhà hay được gọi là gì?
Trâm

5. Nickname hay sử dụng nhất là gì? Tại sao lại có nick như thế? Có từ bao giờ?
Joey – Lâu quá quên rồi

6. Thích màu gì nhất?
Trắng và tím

7. Thích hình gì đặc biệt ko (ví dụ như trái tim, hoa, ngôi sao…blah blah…)


8. Thích hoa, cây cỏ ko? Thích loài hoa (cây cỏ) nào nhất?
Thích thiên nhiên, cây cỏ hoa lá thiệt là thích hết, không chơi đồ giả
Hoa gì màu trắng là thích

9. Thích động vật không? Thích con gì nhất? Nhà có nuôi con gì ko?
Thích. Trừ con-mà-ai-thân-với-tui-cũng-biết-nó-là-con-gì-đó.
Nhà không nuôi con gì nhưng vật nuôi trong nhà có vẻ là con thằn lằn.

10. Có bị dị ứng vs cái gì không?
Kim loại xi mạ

11. Ghét loại thức ăn hay hoa quả, rau củ nào đặc biệt ko?
Mỡ, da, xương; sầu riêng, mít tố nữ, trứng cá; hành, tỏi

12. Có style thời trang riêng không? Là gì?
Thời trang đơn giản và thoải mái, miễn sao không chật không bó không ôm không nghẹt thở là được.

13. Thích nhắn tin sms ko? Có bao nhiêu tin nhắn trong điện thoại rồi?
Lười vô biên.
Chưa từng đếm.

14. Thích chat ko? Có bao nhiêu friends trong list yahoo rồi? Thích chat vs ai nhất? Có bh để Invi ko?
Lười vô hạn.
Chừa từng đếm.
Chỉ chat với các tình yêu.
Hầu như luôn luôn để invi.

15. Thích nấu ăn ko? Nấu ngon ko? Thích ăn đồ ăn ai nấu nhất?
Tùy hứng.
Tùy món.
Sư phụ.

16. Thích làm việc nhà ko? Chăm làm ko ?
Tùy hứng.
Không làm mà được =))

17. Thích môn học nào nhất? Giỏi nhất môn nào?
Môn nào mới lạ hấp dẫn và vui là thích.
Môn nào học nghiêm túc là giỏi.

18. Có chơi game online nào ko? Level bao nhiêu rồi?
Không.
Chỉ chơi bookworm. Level 28 :”>

19. Thích thể loại phim gì nhất? Thần tượng diễn viên nào thế?
phim sử thi, cổ trang, walt disney
chả thần tượng ai
(câu này giống y chang gái em hehe)

20. Thích thể thao ko? Thích chơi hay xem hơn? Có chơi môn thể thao nào ko? Giỏi đặc biệt môn nào?
Thích chơi lẫn thích xem
Bóng đá, bóng rổ, bơi lội, leo núi và nhảy dù
Bơi cũng khá :D

21. Thích thể loại nhạc nào nhất? Có thần tượng ca sĩ hay nhóm nhạc nào ko?
Nhạc có giai điệu nhẹ nhàng, thường là nhạc buồn.
Không có thần tượng.

22. Thích tham gia hoạt động xã hội ko? Có hay tham gia ko? Hiện giờ thì sao?
Cái này chắc phải viết thành cả bài văn.

23. Có biết uống rượu, bia ko? Tửu lượng khá ko? Uống từ năm bao nhiêu tuổi rồi?
Hồi xưa uống dữ lắm.
Giờ bỏ rồi.

24. Đang sử dụng phương tiện đi lại gì? Thích đi bằng gì nhất?
Xe máy.
Xe đạp.

25. Thích đọc truyện tranh cả xem phim hoạt hình ko? Còn truyện ngắn và tiểu thuyết thì sao?
Thích hết (nội dung giống y chang gái em, thay đổi chữ cho đỡ nhàm hehe)

26. Đã tự mình kiếm ra tiền chưa?
Em nó lăn lộn mót tiền từ rất sớm.

27. Nhà có mấy anh chị em? Yêu ai nhất trong nhà? Yêu gia đình mình ko?
3 chị em.
Dương Quý Phi.
Nhà mình không yêu hổng lẽ yêu nhà khác +_+

28. Yêu ai bao giờ chưa (t/y nam nữ í)? Có ny chứ?
Yêu say đắm. Yêu cuồng dại. Yêu, yêu nữa, yêu mãi.

29. Tính cách như thế nào? Trầm hay sôi nổi? Nói ít hay nhiều? Hòa đồng ko?
Rối hơn len.
Khi sôi khi trầm.
Khi nhiều khi ít.
Hòa đồng hòa hợp hòa bình, chỉ không hòa tan.

30. Người bạn thân nhất tên là gì? Chơi vs nhau từ bao giờ? Nam hay nữ thế?
là bà củi, chơi từ lúc 5 tuổi
(đổi lại thì là: gái em, từ lúc 10 tuổi)

31. Sinh nhật thích được tặng món quà như nào nhất? Thiên về giá trị hay tình cảm? Có món quà nào đặc biệt nhất đối vs mình từ trước đến giờ ko? Là thứ gì thế?
Quà tình cảm nhá.
Sinh nhật năm rồi là nhất á ^^

32. Tính cách bây giờ có thay đổi gì so vs ngày trước ko? Tích cực hay tiêu cực?
Cả hai.

33. Có nhạy cảm ko?
Tùy lúc.

34. Đã từng đoạt giải gì chưa? Là giải gì thế?
Cấp thành phố là hết mức rồi.

35. Đã bao giờ làm lớp trưởng chưa?
Cộng lại là 6 năm tất cả.

36. Có nóng tính ko? Đã bao giờ nổi nóng và đập phá lung tung chưa?
Lạnh quéo.
Chưa bao giờ.

37. Có hay khóc không? Lần khóc gần đây nhất là khi nào? Lí do là gì thế?
Hồi xưa thì không. Bây giờ đỡ nhiều rồi.
Quên rồi =))

38. Có ước mơ hoài bão gì ko? Có định hướng rõ ràng cho tương lai ko? Là gì thế?
Mơ nhiều giấc mơ.
Nguyên cái danh sách những điều cần làm trước khi chết.

39. Có thích những lúc chỉ có một mình ko? Có hay cảm thấy cô đơn ko?
Thích.
Không.

40. Thích 1 cuộc sống xa hoa hay giản dị? Thích sự bận rộn hay nhàn hạ? Thích làm việc để kiếm ra tiền hay hưởng thụ tiền từ trên trời rơi xuống?
Tùy hứng =))

41. Bạn có tin rằng bạn có thể làm cho người khác hạnh phúc ko? :)
Chắc chắn.

42. Suốt hơn một năm trời, mình đã viết nhiều hơn. Nhưng mỗi khi lên Facebook vẫn chẳng thấy mọi người viết gì mấy, những người viết hay và hay viết hồi yahoo 360 đâu hết rồi nhỉ? Vì Facebook bị chặn xuôi chặn ngược? Hay vì lí do gì khác? Ngày xưa người ta siêng viết thư tay, sau đó không viết tay nữa mà gõ máy tính, bây giờ đến cả gõ máy tính mà cũng lười luôn sao…

43. Mấy bạn không ai viết cho mình đọc. Thế là mình phải tự lôi mấy thứ mình viết lảm nhảm ra đọc lại cho đỡ buồn. Tự nhiên tui thấy thích đoạn này:

Trích đoạn cuối trong bài viết của bạn Tooc:

“…Tui luôn buồn khi tui hay bất kì ai phải quên đi chuyện gì đó trong đời. Mọi thứ thuộc về cuộc sống này là quý giá và không đáng để bị trôi tuột đi. Thời gian đã làm quá nhiều điều xấu. Chúng ta cũng đã làm quá nhiều điều xấu. Nhưng tui nghĩ, không việc xấu nào bằng mình quên mất một điều tốt đẹp mà từng an ủi, vỗ về mình. Mỗi ngày là một giấc mơ. Rối có lúc tui sẽ thức dậy và bắt đầu vẽ lại, một bức tranh rạng rỡ của riêng mình, có khi cũng chỉ là một cái bình hoa với anh tráng sĩ, cây kiếm đã ngắn và nhỏ hơn, không quan trọng. Cuối cùng, tui ko quên. Tui nhớ hết mọi thứ.” (ước gì mình được như anh ấy hichic)

Tui mừng quá trời. Vì tui còn giữ lại mấy bức tranh hồi xưa tui vẽ. Có cái bình hoa đánh bóng xấu hoắc, có chú bộ đội về làng mặt méo xẹo, có cả bức vẽ chân dung được thầy chấm điểm thiệt cao vì thầy bảo là tự nhìn vào gương mà vẽ được vậy thì giỏi lắm. Thiệt ra thì tui vẽ Việt Trinh. Tội cô này ghê!

Vậy đó, tui vẽ không đẹp như em Dương, càng không vẽ đẹp bằng Abinh, và dĩ nhiên cũng không sao vẽ đẹp bằng bạn Tooc (nghĩ vậy chứ chưa thấy bức vẽ nào của bạn). Tui quen nhiều đứa vẽ đẹp lắm, thậm chí có đứa chỉ vẽ đẹp một số thứ nhất định thôi. Nhưng tui nghĩ rằng ngồi vẽ cái mình thích mới là điều thú vị.


44. Tui thật sự rất sợ mình sẽ quên nhiều thứ đáng phải nhớ trong đời. Cho nên tui vẫn đang cố cặm cụi viết mỗi ngày. Viết cho chính tui sau này đọc lại.


Tui thích số 4. Dừng lại ở số 44 thiệt đẹp.
Tui cũng thích số 8. Có người nói tui sẽ sống được đến 88 tuổi lận.

Thật ra thì dù tui không sống được đến 88 tuổi cũng không sao.

Chỉ là...

Sau rất nhiều nỗ lực để có thể sống và làm việc như một-người-bình-thường-không-bị-chứng-mất-trí-nhớ, tui đang đứng trước tình cảnh là trí nhớ tồi tệ của mình gây hậu quả nghiêm trọng cho công việc của tui.

Tui ghét cảm giác thấy mình là một người kém cỏi và vô dụng.

Wednesday, January 26, 2011

[Bài viết vào một ngày nào đó đầu năm 2011 nhưng chẳng nhớ vì lí do gì mà chưa post. Bây giờ post vậy]

***

Hôm nay sống một cuộc đời không mót nhá. Ta sống đời sống bình thường. Sáng hít không khí, trưa ăn bánh mì, chiều làm việc, tối coi phim.

Nhân lúc viết thế này thì ta điểm sách.

Cuốn sách yêu thích nhất của mình năm 2010: Hoa trên mộ Algernon.

Thể loại phiêu lưu mạo hiểm và em-yêu-khoa-học:

- Hải trình Kon-ti-ki (có note riêng viết về cuốn này rồi nhá)
- Ở xứ cỏ rậm: Đọc lại và tặng lại cho một người bạn cũng rất mê nó mà mãi không tìm mua được.
- Đảo hoang: Truyện ngắn của Tô Hoài. Bất ngờ phát hiện ngoài Dế mèn phiêu ký còn có một cuốn cũng thú vị như thế.
- Chiếc rìu: Lối văn không xuất sắc lắm. Nội dung tạm được. Vẫn giữ được nét lý thú của loại truyện này.
- Ba gã cùng thuyền: Nhiều chi tiết dí dỏm. Cốt truyện không đặc sắc lắm.
- Chúa ruồi: Không thích cách hành văn, cứ thấy vụng sao á. Và cũng không cùng quan điểm với tác giả. Nhưng vẫn là cuốn đáng đọc. Vài đoạn khá rùng rợn. Sự thật mà như trong truyện thì tàn khốc quá.

Thể loại trinh thám:

- Tên của hoa hồng: Truyện kinh điển. Chỉ biết nói là hay. Không biết dùng từ gì khác.
- Kẻ tầm xương: Tác phẩm nổi tiếng của Jeffrey Dave. Và nó xứng đáng với sự nổi tiếng đó.
- Phía sau nghi can X: Đủ hấp dẫn để đọc một lèo từ đầu đến cuối. Không biết tác giả giỏi hay mình dở mà nội tình vụ án vượt ngoài sức phán đoán của mình. Phát hiện được những nghi vấn, xác định đúng các mấu chốt, nhưng vẫn không nghĩ ra được chân tướng sự việc. Hơi buồn.
- Vòng xoáy chết: Chán muốn chết.

Những thể loại khác:

- Lược sử máy kéo bằng tiếng Ukraina: Cuốn hay nhất trong nhóm này. Không phải vì nội dung mà vì giọng văn và cách kể chuyện khác lạ. Một cuốn thú vị.
- Tuyết hoa và cây quạt bí mật: Đượm buồn nhưng không quằn quại. Có thể đọc qua ngày.
- Những cây cầu ở quận Madison: Kỳ vọng hơi nhiều trước khi đọc nên hơi thất vọng với thực tế. Bây giờ thiệt quá khó tìm một cuốn truyện tình cảm mà mình thích.
- Ảo ảnh: Những cuộc phiêu lưu của gã cứu thế bất đắc dĩ: Truyện triết lý, nhưng cách truyền đạt rất thú vị. Có thể nói là hay.
- Bí ẩn tông đồ thứ mười ba: Quá chán.
- Những giấc mơ của Einstein: Nội dung chính nói về thời gian và bản chất của thời gian. Nhiều đoạn dài dòng nhưng có những câu nhận xét rất rất hay.
- Istanbul (sách được cho mượn, còn trên kệ, chưa đọc)
- Sự hiền hòa của bầy sói: Không được như mong đợi nhưng có thể đọc qua ngày.


Còn cả mớ trên kệ đang làm bạn với bụi tháng năm...

- Con gái của người giữ kí ức
- Lịch sử tình yêu
- The girl with the dragon tatoo
- Nỗi cô đơn của các số nguyên tố
- Hình hài yêu dấu
- ... (mua mù quáng mà không nhớ hết)

Viết xuống tâm sự:

- Năm này đọc truyện tiếng Việt không thôi vì phải đọc sách chuyên ngành bằng tiếng Anh đến nghẹt thở rồi.

- Vẫn giữ thói quen nếu có phim nào được làm từ sách thì kiên quyết đọc sách xong rồi mới xem phim. Và luôn thấy rằng truyện hay hơn phim.

- Vẫn không biết xếp cuốn sách yêu thích nhất năm vào loại nào. (trả lời cho comment của anh Quang)
 

Copyright 2010 Gái Joey.

Theme by WordpressCenter.com.
Blogger Template by Beta Templates.