blast

Không cần phải có trí tuệ phi thường
để có thể sống một cuộc đời có ích thú vị.
[Trích của Cafe Sữa]

Đã chuyển sang nhà mới: www.joeyle.wordpress.com

Wednesday, June 9, 2010

Ả chỉ có một chấm (nghi ngờ là) não bé xíu. Sáng nay ả dùng tất cả chỗ ấy (nếu có) để giặt đồ.

Giặt luôn áo luôn quần, luôn nón luôn vớ, luôn găng luôn giày. Nỗi buồn không phải áo quần. Ả cũng đem giặt luôn.

Giặt đồ là một hành động rất tàn bạo, ả nghĩ. Đem hết mùi của những ngày đã qua trộn vào một chỗ đầy nước, rồi rắc lên đó thứ bột có kèm chất tẩy, dày vò nhàu nhò cho đến khi rũ rượi. Sẽ chẳng còn gì để lại, ngoại trừ hương thơm đã được tivi quảng cáo.

Nhưng ả vẫn cứ giặt hết. Ngâm một hồi rồi nhồi. Nhồi một hồi rồi vò. Vò một hồi rồi vắt. Vắt một hồi rồi lại nhồi. Nhồi một hồi lại vò. Vò một hồi rồi chà. Chà một hồi rồi thì mệt.

Dưới hai bàn tay ả, tất cả đã ướt sũng và nhăn nhúm. Người ta chẳng thể nào chỉ tẩy đi vết bẩn mà không làm tổn thương đến chính vật chủ. Càng muốn xóa sạch thì càng phải dùng thuốc tẩy mạnh, càng dùng thuốc tẩy mạnh thì mẩu vải càng tơi tả, mất màu và mục rách. Hoặc đeo găng tay, hoặc bị lột da đến đỏ tấy.

Nhồi vò chà vắt mãi cũng phải thôi. Rồi thì ả tọng cả đống rúm ró đó vào thau và bưng lên sân thượng. Ả đứng nhìn những cái móc đủ màu sắc máng lủng lẳng trên mấy sợi dây cũ kỹ đã trũng xuống. Ả vẫn thích việc chọn từng cái móc cho mỗi thứ đem phơi, mặc dù cuối cùng cũng treo lên cùng một sợi dây.

Ả xách từng thứ lên và giũ mạnh. Nước văng cả lên tóc ả. Nhưng ả vừa treo cái đầu tiên lên thì trời thả nước xuống. Ả nhìn lên những đám mây rồi lôi đống đồ vào hiên. Đứng ngắm mưa vào một sáng tháng sáu sẽ được mùi hơi đất rất nồng, ả biết.

Ả thích phơi đồ. Phơi đồ là một hành động đầy hy vọng, ả nghĩ mãi không ra tính từ nào khác. Mọi thứ sẽ bớt sũng nước và trở lại như cũ khi đã khô. Để mặc cho mặt trời và gió lo liệu, người ta chỉ cần canh chừng những cơn mưa. Cũng có khi nắng quá làm khô quéo mọi thứ, hoặc ít nắng quá thì để lại mùi ẩm nước.

Ả thích ủi đồ nhất. Ả sẽ chăm chút từng nếp nhăn để không còn nhận ra dấu vết của sự dày vò. Hơi nóng cũng sẽ làm bay bớt mùi xà bông và nước xả. Những thứ này được chế ra để tạo hương thơm nhưng thật ra nó làm mất đi một số thứ riêng biệt của mỗi người.

Đám mây đã bay đi và ả phải dừng suy nghĩ. Ả đứng phơi đồ trong cái đầm ngủ màu vỏ chanh. Gió mát lạnh lùa vào tóc. Buổi sáng yên tĩnh đến mủi lòng…

Trời trong. Rồi nắng sẽ lên. Phơi cho khô.
*
Hắn ngồi đó, ghim mắt vào những tờ giấy chi chít chữ và hình vẽ rối nhằng. Ngoài này gió thoảng mùi muối biển, hoặc là cái áo của hắn đang treo trước hiên còn chưa khô…
Có lẽ mười năm, có lẽ hơn. Mà hắn chưa từng thay đổi. Ánh mắt không thay đổi, bàn tay không thay đổi. Tất cả, vẫn không thay đổi đến đau lòng.
*
Hắn đứng đó, đàn đoạn nhạc buồn không hồi kết. Chỗ này gió lẫn mùi trà xanh, khéo nhắc yêu thương xưa với những hứa hẹn nay đã là vô nghĩa…
Không thể xa hơn, cũng không cách nào gần hơn. Cả một nỗ lực để kéo lại gần cũng không kịp. Cả một nỗ lực để đẩy ra xa cũng vô phương.
*
Một quãng đời đã đi qua, để rồi cả hai phải gạt bỏ rất nhiều quy tắc mới có thể ở cùng nhau. Mà. Chỉ để ngồi cạnh nhau, kể nhau nghe về những người khác. Chỉ để nấu cho nhau bữa ăn, khóc cười vì mọi điều khác, trừ chính chuyện hai đứa.
Vì hiểu nhau rồi mà lời không cất thành tiếng.
*
Hắn có ở lại,
Sống với nhau một ngày cũng hạnh phúc, một tuần cũng hạnh phúc. Nhưng không thể sống bên nhau một đời thì có hạnh phúc được không?
*
Hắn lại ra đi,
Không có bắt đầu thì biết phải kết thúc ở chỗ nào?

Tuesday, June 8, 2010

Khi chúng mình gặp lại, có thể em sẽ khác hôm nay

Nhớ ngày nào, chuồn chuồn nhảy, biển ấm. Bàn chân trần đi trên cát êm. Những bình yên đến chạm vào vai ru em trong ánh ngày rực rỡ…

Anh của em, những ngày không gặp mặt, có buồn không? Tóc có bạc? Chân mày có mờ? Khuôn mặt có hao gầy?

Bàn tay em đã lại nhớ bàn tay, môi em nhớ những cái hôn rất vội. Ngõ vắng xa, dã quỳ đã thôi vàng, lối cỏ xanh hôm chúng mình đi đã xơ xác nhớ một người đi vắng…

Khi chúng mình gặp lại, có thể em sẽ khác hôm nay

Nhớ lần đầu em ôm lấy cánh tay trần, đã không muốn buông ra nữa… Nụ hôn nhẹ lẽ ra không nên thơm đến thế, để ta quay một vòng choáng váng …

Đến hôm nay em vẫn thấy ngỡ ngàng. Sao chúng mình yêu nhau nhanh đến thế?
Như sóng cuốn, như gió xô, như thể… em đã ngàn kiếp đợi chờ anh …

Anh của em, mãi kiếm tìm điều gì?

Đời anh rộng quá, bàn tay em nhỏ bé. Nhưng chỉ cần anh dừng bước lang thang, về với em. Căn nhà em ngỏ cửa, chờ anh, dù ngày dài hay ngắn…

Giá em có thể yêu anh, không do dự
Giá anh có thể yêu em, như đã đến giây phút cuối cùng, như đã đến giờ tận thế, như ngày mai sẽ xa nhau vĩnh viễn, như dòng sông sẽ cạn muôn đời, lối đi chung của hai đứa sẽ biến mất…

Ngày mai khi chúng mình gặp lại, có thể em đã khác hôm nay
Như ánh chiều rồi cũng phải nhạt phai, như chiếc lá một ngày phải tàn úa…


(ngày tháng sáu)

[Phỏng theo một bài thơ nào đó không còn nhớ rõ]

Friday, June 4, 2010

Cuộc sống của tui rất đáng tận hưởng.

Sáng tui dậy sớm đi tập thể dục. Sau đó thong thả làm việc. Thường thì tui có họp vào các buổi chiều. Thỉnh thoảng tui có lớp dạy, mỗi lớp ba tiếng đồng hồ, mỗi tháng từ một đến năm lớp. Trong giờ làm việc mà rảnh thì tui lết lên thư viện online của công ty lôi sách về hoặc đăng ký học, buồn buồn còn tham gia cả mấy lớp đao to búa lớn, nghe lào rào chứ chả hiểu gì mấy.

Tui đi nhà sách mỗi tuần một lần, có hội sách thì đi hội sách (hội chợ thì tui không đi). Ngoài ra thì còn đi ăn, đi uống nước chanh (người ta hay gọi là đi uống cà-phê), đi phá mồi (thật ra cũng là đi uống nước chanh), đi xem phim, đi bowling, đi karaoke, đi nghe nhạc, đi coi kịch, thi thoảng còn đi xem múa.

Không đi đâu thì tui ở nhà đọc sách, coi phim, nghe nhạc, đan móc may vá múa tay các kiểu. Hoặc online đọc những thứ liên quan tới mấy cái đó.

Lâu lâu lại ghé thăm tụi nhỏ, chỗ này chỗ kia. Rồi lại lon ton đi xin tiền gạo tiền sữa tiền nâng nền tiền sửa toa-lét.

Vài cái cuối tuần tui lại đi đây đó chơi…

Đôi khi thấy cuộc sống đẹp như không còn chỗ để thay đổi.
Đôi khi thấy mình thật có lý khi thích cuộc sống độc thân.

Thật ra thì năm chục ngày nữa là tui lấy chồng.

Hình: Người tận hưởng cuộc sống với tui 30 năm nay...


(Hình chụp cách đây ít nhất là 5 năm rồi)

Wednesday, June 2, 2010

Người ta vẫn nói về mối tình đầu như một điều đẹp nhất trong đời họ. Mặc kệ sự thật là nó thường không bao giờ kết thúc có hậu.

Chuyện kết thúc có hậu là một khái niệm tương đối. Nhiều khi sự chia lìa lại là hay. Căn bản là không ai dám chắc nó vui hơn hay buồn hơn.

Tình cuối thì không đẹp bằng nhưng lại thường có hậu.

Kết thúc có hậu vẫn là khái niệm tương đối. Không chắc là nó vui hơn nhưng người ta thường sẽ có con với nhau. Như vậy là có hậu.



Thật ra tôi không định nói về tình đầu hay tình cuối.
Tình, lại là một khái niệm hết sức mơ hồ.
Tôi định nói về một số thứ không phải là tình gì cả nhưng nếu không gọi nó là tình thì lại chẳng biết gọi nó là gì khác.

Đợi khi nào có nhiều não hơn, tôi sẽ viết tiếp.

Tái bút: Bài viết không phải lạc đề mà là cái tựa đề lạc với nội dung.
Một sinh nhật rất đáng nhớ.
Ghi lại làm kỉ niệm.

Wednesday, May 26, 2010

Là một công việc rất mệt.

Hồi nhỏ mình có lúc mơ làm giáo viên. Nhưng chỉ mới hiểu chuyện hơn chút là bỏ ý định ngay.

Mình sợ cái cảnh phải cầm cuốn giáo án cũ mèm đọc đi đọc lại mỗi tiết học.

Người nghe còn chán, người đứng trên đọc chắc còn chán ác.

Vậy đó.

Mình chỉ đi dạy kèm vì thời thế. Và càng tin là mình sẽ không bao giờ đi dạy.

Thế đó.

Vậy mà cuối cùng mình lại đi làm trainer. Cũng có nghĩa là đi dạy, chẳng qua đối tượng là từ 18 tuổi trở lên thôi.

Dạy rồi mình mới thương thầy cô mình hồi xưa tha thiết. Mình dạy có 3 tiếng thôi mà đã thấy mệt, hôm nào dạy luôn sáng chiều là 6 tiếng thì mình muốn xỉu luôn.

Mà thật ra cái màn soạn giáo án là mệt nhất.

Phải đọc sách, đọc tài liệu từa lưa hột dưa. Rồi soạn thành cái đề cương. Rồi bắt đầu làm slide. Rồi chèn hình ảnh số liệu biểu đồ mô hình đủ các kiểu trên đời. Rồi coi đi chỉnh lại. Rồi suy nghĩ phần mở rộng, phần tương tác, phần liên hệ thực tế và đủ các loại hoạt động hỗ trợ…

Dạy xong một buổi là lại phát hiện ra chỗ cần chỉnh cần sửa. Lần sau trước khi lên lớp lại phải thêm phải bớt, phải gọt phần này, phải thêm phần kia.

Ôi… thế mà chẳng biết vì cái gì mà mình cứ ngày càng nhận thêm nhiều lớp thế nhỉ -.-

p/s: Ngồi càm ràm trong khi lẽ ra phải soạn một cái giáo án mới. Hic, chắc tối nay phải ăn một cái tiramisu lấy sức quá =))

Rồi lại tự nhiên nhớ cả cái hồi dạy đan móc. Mình đã cho lớp nghỉ gần nửa năm rồi nhỉ...
 

Copyright 2010 Gái Joey.

Theme by WordpressCenter.com.
Blogger Template by Beta Templates.