blast

Không cần phải có trí tuệ phi thường
để có thể sống một cuộc đời có ích thú vị.
[Trích của Cafe Sữa]

Đã chuyển sang nhà mới: www.joeyle.wordpress.com

Sunday, May 8, 2011

Tui muốn đi ngủ. Nhưng tui phải ngồi chờ cho bớt no rồi mới đi tắm được, đi tắm xong thì mới đi ngủ được. Nhưng ngồi chờ không có gì làm nên tui mới mở tủ lạnh ra coi chơi. Tiện thể tui ăn hết luôn mấy miếng táo. Rồi tới ăn ổi. Tự thấy toàn trái cây đạm bạc quá nên tui mới mở ngăn trên lấy kem Swensen. Kem không phải để nhìn, mà để ăn. Nghĩ thấy có kem thì phải có bánh nên tui ăn luôn mấy cái bánh ngò. Lại nghĩ đã ăn kem ăn bánh mà lẽ nào không ăn chè, cho nên tui lại mở tủ lạnh lấy chè đậu xanh. Kết quả là bây giờ tui vẫn chưa đi ngủ được vì vẫn đang ngồi chờ cho bớt no để đi tắm.



Tui bây giờ đang chìm ngập trong sách. Toàn sách hay.


Bia mộ đen và bầy diều hâu gãy cánh, sách xưa giấy màu vàng đậm và không được để quạt thổi trực tiếp vào sách. Nhưng thú vị vô cùng và nhiều phen phải phì cười.


Flowers for AlgernonThe History of Love đọc nguyên bản mới thấy nó thiệt xuất sắc làm sao.


Giờ thì The Book of Laughter and Forgetting với The Blue Sweater nhá.

Sách học thi cứ nằm đó chờ đi nhá =))

"Hope is a path on the mountainside" (The Blue Sweater)
Trưa nay lại ngồi nói chuyện với mẹ chồng đến mỏi cả miệng. Từ sách truyện đến phim ảnh, chuyện học hành, chuyện thể thao, chuyện xã hội, chuyện thế giới, chuyện thời tiết, chuyện tình cảm, chuyện gia đình, chuyện hồi xưa đến chuyện hồi nay đến chuyện hồi mai...

Mẹ nói mẹ thiệt vui khi có tui trò chuyện và tâm sự.
Tui không nói ra nhưng tui nghĩ mẹ biết là tui cũng vui.

Nhiều người hỏi tui sao tui với chồng tui khác nhau quá làm sao sống với nhau. Ví dụ như tui thích đọc sách còn chồng tui không bao giờ chịu đọc trang nào. Tui thấy chuyện đó không vấn đề gì. Vì mẹ còn đọc nhiều sách hơn tui nữa.

Thật ra tui không giống mẹ. Đặc biệt là việc tui thích đi còn mẹ thích ở nhà. Tui thường ở ngoài đường nhiều hơn ở nhà, trong khi mẹ chỉ toàn ở nhà chứ không đi đâu cả.

Mẹ chỉ quanh quẩn trong nhà nhưng mẹ chưa bao giờ khiến tui cảm thấy chán khi nói chuyện với mẹ. Mẹ biết ngoài kia đang xảy ra những gì. Và dù có chuyện gì đó mẹ chưa biết thì khi nghe về nó mẹ cũng có cách nhìn nhận thích đáng. Mẹ đặc biệt theo dõi các giải đấu tennis và có kiến thức sâu rộng về nó. Đám bình luận viên tennis trên tivi thiệt chẳng thể sánh bằng.

Dù tui khá tự hào về khả năng đan móc thêu thùa may vá của mình nhưng hóa ra chẳng là gì so với mẹ. Mẹ may áo quần giỏi hơn tui. Mẹ biết tất cả các loại mũi thêu và làm rua ăn đứt tui. Mẹ làm hang đá khéo vô vùng. Mẹ còn biết trang trí chụp đèn và điêu luyện hết các thể loại kết hạt.

Mẹ thích nấu ăn và mẹ đọc nhiều sách.
Tui thích đồ ăn mẹ nấu và tui cũng thích sách mẹ đọc.
Tui thường đọc các sách mới và đưa cho mẹ những cuốn tui thấy hay. Rồi vào những lúc tui than thở sách dạo này chán quá thì mẹ sẽ chỉ cho tui một cuốn sách xưa mà mẹ yêu thích.

Tui thật sự nghĩ mẹ là một người rất thú vị.
Mùa mưa chưa thật sự đến.
Nhưng một đêm thế này ngồi nghe Kiss the Rain chợt thấy lòng yên lặng đến lạ.



Niềm vui lại đến từ những điều thật bé xinh...


Tối qua, gọi điện cho cô Sương báo là hôm sau đem sữa lên cho mấy đứa nhỏ, mình hỏi "Dạo này không nghe báo gì, mọi việc vẫn ổn chứ cô?" - "Ừ, mọi thứ đều ổn con à".


Sáng hôm nay, như vẫn không dám tin vào điều mình đã nghe, lại hỏi ông bà Năm "Dạo này có chuyện gì không ông?" - "Không con, mọi thứ đều bình thường".


Ba năm. Hơn ba năm rồi... Lần đầu tiên, sau hơn ba năm, mình được nghe câu đó.


Không có ngập nước, không có trũng sàn, không có sập gác, không có kiến lửa, không có dột mái, không có hư máy bơm nước, không có nghẹt nhà vệ sinh, không có cấp cứu vào bệnh viện, không có heo tai xanh, không có đứt dây điện,...


"Mọi thứ đều ổn con à."


Mình đã chờ câu này bao lâu rồi nhỉ? Lâu đến nỗi mình đã quên không chờ đợi nó...


Nhìn mấy đứa nhỏ tay cầm bình sữa miệng toe toét cười giỡn,
mình chỉ muốn ngồi phịch xuống tận hưởng ngày yên bình này.



Vẫn là những ước mơ ...
Nhưng có những ngày gần như thể đã chạm vào được...




Chậm thôi, chậm thôi,
Nhưng cố giữ đến khi mấy đứa nhỏ khôn lớn,

Nhá!
Người ta hỏi tui sao không lên báo. Báo Phụ Nữ báo Tuổi Trẻ báo Thanh Niên blah blah... Tui nói tui lười lắm..

Người ta hỏi tui sao không đặt tên nhóm. Hoa lá mặt trời ngôi sao ước mơ xanh đỏ tím vàng gì đó... Tui nói tui lười lắm.

Người ta hỏi tui trăng sao đủ thứ trên đời...

Tui chỉ nói là tui lười lắm.



Tui là tui chỉ thích ngồi đâu đó trên núi rừng, dựa vào nhau, và kể nhau nghe những câu chuyện yêu thích...

Hồi nhỏ tui được dạy rằng "Điều gì con làm ở đời này mà được đời này báo đáp thì đời sau chẳng còn gì. Nhưng những gì con làm ở đời này mà chưa được báo đáp thì đời sau sẽ được trả gấp bội". Tui bị cái tật tự suy diễn. Tui suy ra là ở đời cái gì cũng có cho có nhận. Cho một thì nhận một. Đã nhận cái này thì không được nhận cái khác. Tui là tui chỉ thích nhận cái niềm vui tự kỷ ngồi nhìn núi rừng và nụ cười của mấy đứa nhỏ. Mấy cái kia với tui không có gì vui.

Niềm vui đến từ những điều mà hồi nhỏ ta cứ hay bảo là sến...

Chuyện một em gái rón rén tới trước mặt tui lí nhí nói rằng muốn đóng góp cho chương trình rồi thập thụt đưa tờ một trăm ngàn cho tui với vẻ xấu hổ vì số tiền "hơi ít". Tui đã chẳng nói gì khác ngoài hai chữ cám ơn. Nhưng cầm tờ tiền đó trên tay, tui thấy như mình được cho cả gia tài. Cả gia tài để dành dư được của em gái ấy.

Mỗi lần quyết định mua hàng, tui đều đắn đo tính từng đồng, chỉ vì tui lo rằng mình đang xài tới những gia tài quý giá như thế.

Hay chuyện một chị gái tới đưa tui bốn triệu đồng với tờ danh sách dài dằng dặc gần 80 cá nhân đóng góp. Bốn triệu ấy là thành quả của những ngày đi thăm từng lầu một, tới từng chỗ ngồi của đồng nghiệp để "mót" tiền ủng hộ. Mỗi người năm chục ngàn hay một trăm ngàn, mà thành. Tui cũng đã chẳng nói gì khác ngoài hai chữ cám ơn. Nhưng tui cứ nghĩ mãi mà không biết chị đã nói đi nói lại một câu chuyện gần 80 lần như thế nào...

Mỗi lần phải làm điều gì khó khăn nhiều lần, tui đều nghĩ đến những con người ấy, để thấu được sự thầm lặng của họ thiệt đáng khâm phục biết bao nhiêu...

Còn nhiều câu chuyện nữa... Mà bây giờ phải chi được ngồi trên núi ngắm trời đất, dựa vào nhau, và kể nhau nghe...

Những câu chuyện đã nuôi lớn đời nhau...
Mấy hôm nay ăn cuồng loạn. Ăn đến nỗi danh tiếng lan rộng khắp năm châu bốn bể. Bay từ văn phòng này sang văn phòng kia, lan từ lầu này sang lầu nọ, đến cả anh giữ xe anh bảo vệ lẫn chị cleaner cũng biết luôn. Thật đúng là điều tốt đồn nhanh điều lành thổi xa =))

Như để đánh dấu mốc vĩ đại cho những ngày vì yêu thương mà không từ bỏ...ăn, kim bàn cân đã hiên ngang điểm số 48.

Ồ de.



***



Ngày tháng tư trôi chậm.
Thấy rõ từng gợn mây biến hình trên bầu trời,
Nghe rõ từng giọt mưa va vào nhau khúc khích,
Cảm rõ từng cơn gió lùa qua tóc rối,


A,
Tóc đã dài hơn rồi nhỉ?
Ngày tháng cũng đã dài hơn nhiều...



***



Bao giờ cho đến tháng năm?
Còn ai đợi chờ những lời hứa?
Từ hồi tui biết nhớ, tui đã thấy mình có một đứa em gái luôn theo bên cạnh. Rồi sau đó thêm một đứa nữa rồi một đứa nữa. Cuối cùng thì thêm một đứa em trai. Bởi vậy, khi ai hỏi tui thích làm con một hay ở trong một gia đình đông anh chị em, tui đều nói là muốn có anh chị em.

Tui chưa từng nghĩ ra tui sẽ thế nào nếu chỉ có một mình...
Tui sẽ bày trò cho ai chơi? Những trò chơi mà chỉ có mấy đứa em tui mới chịu hưởng ứng...
Tui sẽ tổ chức thi thố cho ai? Những cuộc thi mà chỉ có mấy đứa em tui nhiệt tình tham gia...
Tui sẽ biên kịch cho ai? Những vở kịch mà chỉ có mấy đứa em tui mới đóng đạt nhất...
Và tui sẽ đi chơi với ai? Những lần đi chơi mà tui không ngại thấy mình nhí nhố hơn cả tụi nhỏ...

Có lẽ tui là đứa quá dở bày tỏ tình cảm.
Đến cả việc ôm em út mình mà cũng phải đợi em út mình dạy cho mới làm được.
Nhưng tui chưa bao giờ thôi thương tụi nó.


Không biết bao giờ mới là đủ,
Nhưng tui chỉ ước sao dẫn được cả lũ tụi nó đi chơi thỏa thích,
Ngủ chung giường, ăn chung chén, cười chung tiếng, chơi chung trò...



Chỉ cần ở cạnh nhau là sẽ lại vui biết bao nhiêu...
Chưa đến tháng năm mà lòng cuồng dại quá.

Thèm cái bánh tiramisu đắng đắng béo béo thơm thơm,
Thèm tiếng đàn nhẹ nhẹ ngân ngân ngút ngút,
Thèm gió biển nồng nồng mặn mặn chát chát,
Thèm núi rừng xanh xanh lạnh lạnh cao cao,

Ước gì lại được đứng trên đỉnh núi,
Ước gì lại được ngồi trong rừng sâu,
Ước gì lại được nằm ngay cạnh biển,
Ước gì lại được những ngày ngông...



Thèm say như côn trùng bay(*)
 

Copyright 2010 Gái Joey.

Theme by WordpressCenter.com.
Blogger Template by Beta Templates.